Tôi luôn có cảm giác chúng ta, con người chúng ta (hay chỉ mình tôi đơn độc với ý nghĩ điên rồ này nhỉ) có mặt trên thế gian để làm một việc duy nhất rực rỡ trong đời:

Chuẩn bị cho sự chết.

Sẽ có người nói rằng: “Vậy sao cô không chết ngay và luôn, tại đây, mà cứ vất vả sống làm gì rồi ca ngợi cái chết?”

Nếu đơn giản thế thì thật nhàm chán, phải không?

tan man ngoi ca su chet

Tôi không nhớ đã đọc một câu chuyện nào của Nhật, về việc chàng kiếm sĩ chuẩn bị cho việc mổ bụng mình. Thật đẹp và tráng lệ, tôi đã khóc rất nhiều, trước cái chết ngọt lịm đó.

Tôi luôn ước được chết như vậy.

Tôi nghĩ, việc chúng ta sống mỗi ngày, cũng như đang chuẩn bị cho tang lễ của sinh mạng mình.

Tóc bạc đi một chút, các tế bào lão hóa một chút, da nhăn nheo một chút, tình yêu thương rơi rụng một chút, lòng nhân từ vơi đi một chút, nỗi bất nhẫn tăng lên một chút.

Chúng ta giết hại động thực vật, nhiều chút.

Xâm hại môi trường, nhiều nhiều chút.

Rồi từ từ khâm liệm chính mình.

Chúng ta chẳng tạo tác ra được cái gì, ngoài sự phá hoại vĩ đại.

Ngồi trên đống hoang tàn đó, chúng ta ca ngợi chính mình, rồi gọi tên những gì chúng ta phá tan là Đẹp, Nghệ Thuật, Trác Tuyệt…đủ các mĩ từ cao siêu.

Những ánh sao chúng ta nhìn thấy, có khi đã tắt lịm trước đó vài ngàn năm ánh sáng.

Chúng ta thật lạc hậu, lỗi thời phải không?

Càng nghĩ tôi càng thấy hổ thẹn.

Chúng ta sống trên đời chẳng thể làm điều gì to tát cả, ngoài việc mỗi ngày chăm chỉ chuẩn bị cho cái chết của chúng ta, thật đẹp.

Ví dụ như đôi tai tôi sẽ lưu giữ vài âm thanh của tiếng chim nước suối chảy, tiếng cá quẫy bọt sóng.

Hay âm thanh thực nhất tôi đang nghe là tiếng ve kêu cùng tiếng è è của chiếc máy cưa cây.

Da của tôi sẽ sạm nắng một chút, lưu giữ vài vết sẹo như chiến tích/thành tích/thánh tích/dấu tích hay gì gì cũng được, chỉ có ý nghĩa với riêng tôi, là đủ.

Mắt của tôi sẽ lưu giữ màu sắc, một vài hình ảnh nào đó mà tôi thích, hoặc không gì cả. Một đôi mắt rỗng cũng tốt, chỉ cần não đặc một chút là được.

Cuối cùng, mỗi ngày chúng ta làm đầy các khoang chứa như miệng, mũi, mắt, tai… và rồi chúng ta chết, thật lộng lẫy.

Chỉ có điều.

Nhiều người thì chết lâu rồi.

Mà họ vẫn tin rằng.

Mình đang nở.

Lâm Hạ
18/04/2017

Tản mạn: Ngợi ca sự chếthttp://1book.vn/wp-content/uploads/ngoi-ca-su-chet-tan-van-1book.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/ngoi-ca-su-chet-tan-van-1book-150x150.jpg1book.vnSáng tácTản mạnlâm hạ,sáng tác,tản mạn,tản vănTôi luôn có cảm giác chúng ta, con người chúng ta (hay chỉ mình tôi đơn độc với ý nghĩ điên rồ này nhỉ) có mặt trên thế gian để làm một việc duy nhất rực rỡ trong đời: Chuẩn bị cho sự chết. Sẽ có người nói rằng: “Vậy sao...Mỗi quyển sách một chân trời!