Tết đến từ điệu nhạc xuân rộn ràng khắp phố phường hơn mười ngày nay. Tết đến từ những dự định về chuyến đi chơi xa của bạn bè hay cảm giác nôn nao chờ đợi ngày về quê của những người quanh năm tha hương làm ăn. Mười năm đi xa, những tưởng tết không còn làm tôi chờ đợi như năm đầu tiên vào Sài Gòn nữa. Vậy mà chiều nay, mùi củ kiệu dưới nhà bay lên đặc quánh không gian khiến tôi như “ngửi” thấy mùi Tết đang đến rất gần. Cái cảm giác sum vầy ấm cúng ùa về, khiến lòng tôi rung lên, chợt thấy như đang được ngồi bên má canh nồi bánh tét đêm ba mươi.

Mười năm đi xa là mười cái tết rộn ràng của tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy mình “về nhà” từ khi nhìn dáng ba đứng lẫn vào dòng người đông đúc đi đón người thân trên ga. Cái dáng tất bật í ới gọi như sợ con gái không nhìn thấy mình của ba khiến tôi cay cay sống mũi. Bước xuống ga tàu vào ngày gần cuối tháng Chạp trong cơn gió se lạnh và mưa bay lất phất, tôi ngồi sau lưng ba chạy xe chầm chậm dọc theo con đường Huỳnh Thúc Kháng vàng ươm hoa cúc và những chậu quất sai quả. Mười năm, cuộc sống có những đổi thay nhưng cái phố thị thân thương này dường như vẫn thế, vẫn cho người ta cái cảm giác vừa nhớ nhung vừa tha thiết.

tet-hoa-mai-1book

Mười cây số qua con đường bê-tông với những đám ruộng và luống đậu xanh rì, tôi đã về nhà, đứng giữa không gian quen thuộc đến nao lòng. Khói bếp, mùi cơm đang sôi trên bếp củi, mùi cá kho nghệ… không còn là mùi của nỗi nhớ như những ngày biền biệt đi xa. Má tôi đón con gái không bằng cái ôm như những bà mẹ hiện đại mà chỉ là nụ cười lấp lánh từ trong đáy mắt. Bữa cơm nhà đầu tiên của con gái ở nhà luôn có đủ các món con gái thích, đó là cách má thể hiện tình thương của mình. Đêm đầu tiên con gái ngủ, má nắn tay, vuốt tóc để “đo” xem con gái mình gầy ốm ra sao. Với má, thương yêu không có lời, chỉ có cách trao đi và cảm nhận trong lặng thầm, mới hiểu, mới thấu.

Sáng ba mươi tháng Chạp, tôi được tháp tùng má đi chợ tết. Má tất bật giữa những hàng rau củ, hàng bánh trái. Má cân nhắc nhà thiếu đủ bao nhiêu, con Hai, con Ba thường quên những gì để còn mua dự trữ. Tôi biết, chỉ có cách tính toán và lo toan thế này của má mới đưa gia đình bảy người chúng tôi đi qua cái thời thiếu thốn ngày xưa. Chiều ba mươi, trước khi ba “rước” ông bà về vui xuân cùng con cháu, tôi theo má lên mộ thắp hương, dâng hoa. Má đặt hoa lên mộ, thủ thỉ nói chuyện với ông bà về một năm đã qua. Tựa như với má, không có khoảng cách nào giữa người đã khuất và người còn sống. Tất cả chỉ là một dòng chảy, người trước đi qua, người sau tiếp nối.

Đêm ba mươi, lửa bập bùng cháy với mùi thơm tỏa ra từ nồi bánh tét. Nhà cửa đã được trang hoàng, bàn thờ gia tiên đã đủ đầy bánh trái, cả nhà ngồi nhắc lại chuyện của hơn 10, 30, 50 năm về trước. Chuyện xưa chuyện nay hòa vào nhau, như không gian bảng lảng mà ấm cúng xung quanh. Tôi biết, chính những giây phút này đã nuôi nấng tâm hồn anh em tôi, neo chặt mỗi người vào trong yêu thương, vào giữa “gia đình”.

Mấy hôm nay, chuyện ăn tết Ta theo Tây ồn ào trên các diễn đàn. Tôi nghe và bỗng rùng mình, nếu không còn tết, tôi biết tìm về đâu?

— Bình Nguyên

(Theo 1book.vn ©)
Tết giữa yêu thươnghttp://1book.vn/wp-content/uploads/tet-hoa-mai-1book.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/tet-hoa-mai-1book-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạntản văn,tản văn tết,tản văn xuân,tết,viết về mùa xuân,viết về tết,xuânTết đến từ điệu nhạc xuân rộn ràng khắp phố phường hơn mười ngày nay. Tết đến từ những dự định về chuyến đi chơi xa của bạn bè hay cảm giác nôn nao chờ đợi ngày về quê của những người quanh năm tha hương làm ăn. Mười...Mỗi quyển sách một chân trời!