Ta gom nắng Sài Gòn

Để gởi về nơi ấy

Nơi mẹ ta tảo tần

Chân lội bùn, tay cấy

Mặc gió mưa mùa đông

Mặc tấm thân run rẩy.

 

Ta gom nắng Sài Gòn

Để gởi về nơi ấy

Nơi cha ta hao gầy

Cầm cán cày , cán cuốc

Mặc sương muối lạnh căm

Mặc mưa dầm, gió bấc.

 

Ta gom nắng Sài Gòn

Để gởi ra ngoài Bắc

Vì biết đang mùa đông

Cha mẹ thêm khó nhọc.

 

Bàn chân nào nứt nẻ

Bàn tay nào nám khô

Mái tóc nào phai bạc

Ánh mắt nào gió mưa.

 

Ta hiểu được những gì

Qua bao mùa đông cũ

Nắng Sài Gòn ấp ủ

Có đủ ấm mùa đông?

 

Ta thương nhớ vô cùng

Ôi mùa đông nơi ấy.

 — Thu Len

(Theo 1book.vn ©)

Thương về quê hương http://1book.vn/wp-content/uploads/chan-trau.jpeghttp://1book.vn/wp-content/uploads/chan-trau-300x300.jpeg1book.vnSáng tácThơTa gom nắng Sài Gòn Để gởi về nơi ấy Nơi mẹ ta tảo tần Chân lội bùn, tay cấy Mặc gió mưa mùa đông Mặc tấm thân run rẩy.   Ta gom nắng Sài Gòn Để gởi về nơi ấy Nơi cha ta hao gầy Cầm cán cày , cán cuốc Mặc sương muối lạnh căm Mặc mưa dầm, gió...Mỗi quyển sách một chân trời!