THẰNG MÍ

Buổi chờ con ra đời 
Cả nhà mong con gái 
Cứ tưởng nếu là giai 
Chẳng yêu như thế này 

Thằng Mí của bố ơi 
Đôi mắt to lay láy 
Miệng bi bô tập nói 
Làm gà “ò ó o” 
Hoa con gọi là “tư” 
Vịt thì kêu “kẹp kẹp” 
Khom cái vai bé bỏng 
Làm bà còng lon ton… 

Mẹ khen: Thằng Mí khôn 
Một tuổi đầu đã biết 
Làm trò cho mẹ vui 
Tính tình cũng rõ rồi 
Hay tủi thân hay giận 
Sợ, mừng đều quá đáng 
Khóc đấy lại cười ngay… 
Tháng tư, nắng trở trời 
Con thường hay ốm vặt 
Mẹ lo, đêm thức suốt 
Bố thương, ngày bế hoài 
Bà đe: “đừng có chiều 
Con hư là tại bố” 
Nhưng con còn nhỏ quá 
Mai đây khôn lớn rồi 
Con một mình giữa đời 
Bố muốn chiều chẳng được. 

Trưa nay mẹ đi vắng 
Các anh mải chạy chơi 
Chỉ bố với con thôi 
Bố nằm ru con ngủ 
Cái giọng bố thì khàn 
Lời ru thì đã cũ 
Có con cò bé nhỏ 
Kiếm tép ở đầu sông 
Từ đời bà đời ông 
Cò vẫn còn lận đận… 
Trời xa ngoài cửa vắng 
Nhìn con ngủ mơ màng 
Bố cứ nghĩ miên man 
Đến những giòng sông rộng 
Ngay mai con khôn lớn 
Biết cò còn khổ không? 

Ôi ngày mai của con 
Chắc sẽ nhiều mới lạ 
Bố mẹ thì sẽ già 
Như lời ru đã cũ 
Chẳng được cùng con qua 
Những mùa thu mùa hạ 
Dòng sông và biển cả 
Cánh buồm nào chờ con? 

Bây giờ lòng bố thương 
Thằng Mí yêu của bố 
Thằng con giai bé nhỏ 
Ngủ đi nào, ngủ ngoan…

1976 

nha tho Luu Quang Vu

Nhà thơ Lưu Quang Vũ

BUỔI CHIỀU ĐÓN CON

Sau mỗi ngày bận rộn 
Bố có niềm vui lớn: 
Buổi chiều đi đón con. 

Nhà trẻ con đã quen 
Không còn hờn khóc nữa. 
Nhưng cứ độ tan tầm 
Con lại ra đứng cửa 
Mong mẹ và mong bố 
Mắt nhìn về phố đông 
Ôi tấm lòng thơ nhỏ 
Đã thuộc giờ ngóng trông. 
Thành phố rộng mênh mông 
Bao la chiều gió thổi 
Ở cuối con đường kia 
Có con đang đứng đợi 
Trước kia bố biết đâu 
Con sẽ chờ ở đấy 
Cái con người bé dại 
Vì mình mà buồn vui. 
Bố len giữa dòng người 
Vội vàng chân đạp gấp 
Quên cả đèn đỏ bật 
Cuống quýt, sợ con chờ. 

Tiếng còi giục ngoài ga 
Con tàu về bến đỗ 
Con chim bay về tổ 
Ngọn gió tới chân trời 
Tia nắng tắt sau cây 
Mặt trời sau ráng đỏ 
Giữa vô tận hoàng hôn 
Giữa trập trùng phố xá 
Có một người bé nhỏ 
Đứng ở cửa mong chờ.

1976 

EM VẮNG

Cốc nước trên bàn 
Quyển sách gập giữa trang 
Tấm gương soi vào khoảng trống 
Ngọn đèn soi gian phòng vắng 
Tấm áo em trên thành ghế im lìm 
Chiếc thìa con, lát chanh mỏng úa vàng 
Vài sợi tóc đen 
Vướng trên chiếc lược… 
Những đồ vật lung linh dấu vết 
Của dịu hiền thân thuộc ngón tay em. 

Chiếc xe ca lầm lũi bánh đầy bùn 
Một người đàn bà lên xe, chiếc ba lô cũ bạc 
Tình yêu của anh ở sau cửa kính 
Tình yêu của anh đi với mùa hè. 

Anh về nhà, không có ai chờ 
Chiếc chìa khoá quay trong ổ khoá 
Chiều đã tắt thành đêm 
Người đã xa thành nhớ 
Vùng núi mây bao trắng xoá 
Mưa dài cỏ rậm thảo nguyên cao 
Con đường về nơi ấy, biết đâu 
Bây giờ thành khoảng cách 
Chợt thức dậy, biết em không ở cạnh 
Anh ra đường, thành phố không em 
Kẻ lẻ loi còn được lặng yên 
Anh như đứng trên gai đi trên lửa 
Không đủ sức sướng vui hay buồn khổ 
Chỉ còn là bậc cửa đợi chờ em. 

Gió bồn chồn nhắc gọi bước chân quen 
Em như thời khắc của anh như dáng hình như trí nhớ 
Phải xa em anh chẳng còn gì nữa 
Chẳng còn gì, kể cả nỗi cô đơn.

TỪ BIỆT

Thôi nhé, em đi
Như một cánh chim bay mất
Phòng anh chẳng có gì ăn được
Chim bay về những mái nhà vui.

Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài
Lời thương mến nhớ lại thành chua chát
Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp
Nghĩ cho cùng, nào dám trách chi em.

Những ngày qua không thể dễ nguôi quên
Em lạc đến đời anh tia nắng rọi
Anh thuở ấy lòng thơm trang giấy mới
Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm.

Anh làm sao quên được những con đường
Lá vàng rơi trên cỏ
Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ
Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi
Nhớ lời yêu trong những lá thư dài
Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế
Anh cũng lạ cho mình xe cát bể
Chắp đời em vào với cánh buồm anh
Anh giặt áo cho em, anh dọn bếp sửa buồng
Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa
Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả
Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui
Hai ta không đi một ngả đường dài
Không chung khổ đau không cùng nhịp thở
Những gì em cần, anh chẳng có
Em không màng những ngọn gió anh trao
Chiếc cốc tan, không thể khác đâu em
Anh nào muốn nói những lời độc ác
Như dao cắt lòng anh như giấy nát
Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu
Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào
Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn
Cuộc sống này chẳng có gì đáng trọng
Khiến người ta không thể tốt cùng nhau

Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang
Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt
Hãy ra đi sung sướng
“Thật ra mà nói, chẳng có gì để nói”
Giã từ.

1972

Trang thơ Lưu Quang Vũ (1)http://1book.vn/wp-content/uploads/nha-tho-Luu-Quang-Vu.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/nha-tho-Luu-Quang-Vu-300x300.jpg1book.vnPhòng đọcThơThơ hay,thơ lưu quang vũTHẰNG MÍ Buổi chờ con ra đời  Cả nhà mong con gái  Cứ tưởng nếu là giai  Chẳng yêu như thế này  Thằng Mí của bố ơi  Đôi mắt to lay láy  Miệng bi bô tập nói  Làm gà 'ò ó o'  Hoa con gọi là 'tư'  Vịt thì kêu 'kẹp kẹp'  Khom cái vai bé bỏng  Làm bà còng lon...Mỗi quyển sách một chân trời!