Tôi đã từng đứng trong nhà sách và khóc khi đọc về cái chết của Vịnh Sưa

Tôi không phải là người dễ khóc truớc đám đông nhưng lần đó chính tôi cũng ngạc nhiên với chính mình.

 Tôi đọc Tuỏi thơ dữ dội cách đây 2 năm,  có nghĩa là khi đó tôi 20 – cái tuổi đẹp nhất của đời nguời với biết bao hoài bão và hy vọng. Nhưng khi tôi biết về Vịnh Sưa, về Mừng, về Trần Lượm, về những chú bé khác trong Vệ Quốc Đoàn tôi đã thấy vô cùng hổ thẹn.Các em mới chỉ ở độ tuổi 13-15 nhưng đã làm được những việc thật lớn lao, đã hy sinh xương máu của mình cho sự nghiệp cứu nước vĩ dại của dân tộc. Còn tôi,tôi 20 và tôi đã làm đuợc gì? Câu trả lời là “ chưa gì cả”. Tôi tự hỏi nếu tôi, bạn hay tất cả chúng ta trở về những năm tháng ấy, dù là 13, 15 hay là 20 đi nữa thì liệu chúng ta có thể làm được như các em hay không?

Đọc tác phấm là để ta hiểu được về cuộc sống của các chú bé liên lạc, nó như thế nào để tác giả Tố Hữu có thể viết lên những vần thơ đẹp  như vậy về “ Chú bé loắt choắt”, tôi vẫn luôn suy nghĩ phải chăng Luợm trong thơ của Tố Hữu chính là Trần Lượm trong tác phẩm của Phùng Quán.

Đọc tác phẩm là để ta suy ngẫm về bản thân, đọc để ta cũng muốn được một lần “dữ dội” như các em. Đôi khi chúng ta sẽ cuời vì những suy nghĩ hết sức trong sáng của các em, những mẩu đối thoại vui vẻ, những lời than thở hết sức hồn nhiên nhưng cũng sẽ thấy tim mình như đứng lại truớc lòng quyết tâm và ý chí của họ

     – Nhứt định là tớ lao! Chết là cùng chớ chi, một mình chết cho bao nhiêu nguời sống , chết như rứa mới suớng

Đó  là lời của Tư dát – cậu bé nhát nhất đội, là cậu bé nghe biệt danh thôi ta cũng có thể đoán đuợc tính cách nhưng lại không hề băn khoăn mà nói như vậy khi bàn về ý định lao cả nguời với bom ba càng vô xe tăng tụi Tây.

Và cũng sẽ có những giây phút chạnh lòng xúc động truớc hoàn cảnh của các em, mỗi em mỗi mảnh đời,mỗi tính cách, họ như những mảnh ghép khác nhau của xã hội đến với Vệ Quốc Đoàn , họ khát khao cống hiến, khát khao chiến đấu không một chút run sợ. Ở đâu đó vẫn có những cậu bé như Kim, bởi suy cho cùng các em vân chỉ  là nững đứa trẻ  nhưng đó chỉ là một phần rất nhỏ để ta thấy đuợc ngòi bút chân thực của Phùng Quán.

Khép lại trang sách khi những nguời lính trẻ ấy có nguời đã hi sinh, có nguời vẫn sống và tiếp tục chiến đấu , nhưng cho dù là thế nào thì tôi biết với những trang văn của tác giả, trong lòng những ai đã một lần biết về họ, họ đều đang sống

 Hồng Hân Vệ

  Tên tác phẩm: Tuổi thơ dữ dội

 Tác giả           : Phùng Quán

 Nhà xuất bản : Văn học

 

http://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/Tuoi_tho_du_doi.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/2013/10/Tuoi_tho_du_doi-300x300.jpg1book.vnCảm nhận sáchKhông gian sáchTôi đã từng đứng trong nhà sách và khóc khi đọc về cái chết của Vịnh Sưa Tôi không phải là người dễ khóc truớc đám đông nhưng lần đó chính tôi cũng ngạc nhiên với chính mình.  Tôi đọc Tuỏi thơ dữ dội cách đây 2 năm,  có nghĩa là khi...Mỗi quyển sách một chân trời!