Buổi sáng. Tôi còn ngồi nhìn nắng… Sau đó 2 tiếng đồng hồ. Đi dạy học trò. Bắt đầu nghĩ ngợi. Chuyện về nhà. Ừ thì, về…

Đột ngột. Không dự tính. Không một cuộc điện thoại. Bao giờ cũng thế, tôi về mà không hề báo trước!

Khoảng 1 giờ… trèo lên xe bus. Chọn chiếc ghế gần cửa sổ. Mở he hé, đón gió, đón nắng. Cụp nón xuống. Tôi mơ màng ngủ. “Cạch…Cạch”. Tiếng đầu va vào thành cửa. Dụi mắt. Xoa đầu. Thấy đau đau. Rồi, nhún vai. Cười.

Về nhà.

Bạn thường làm gì?

Tôi đến thăm ông nội. Uống trà. Và, nhõng nhẽo. Thích ngồi yên. Nhìn khuôn mặt nhăn nheo, hiền hiền. Nhìn bàn tay nâu sạm màu đồi mồi. Nghe tiếng ông cười khanh khách. Cảm thấy bình yên bên ông và cái tuổi 20 mình ngọt ngào ghê!

Bước chân vừa chạm con đường đất. Lòng chợt bối rối. Bước. Một bước. Hai bước… Đám cỏ mềm vuốt ve gót chân mình. Hai bên bờ. Lúa non. Xanh ngăn ngắt. Hoa dại. Lung linh dưới cái ráng chiều. Nước in màu trời, nhuộm màu mây. Tim người rộn ràng. Về tới nhà! Bình lặng và dung dị.

Căn nhà vắng hoe. Tôi thấy bờ dừa xanh. Tôi nghe tiếng con gà trống gáy. Tôi nghe tiếng chiêm chiếp của lũ gà con lông vàng, óng mượt. Tôi ngồi thụp xuống, vuốt đầu chú cún nhỏ tên Lí Lắc.

Cửa khóa. Anh trai tôi đi làm chưa về.

Suy nghĩ. Chắc ngồi chờ tới tối. Mò mẫm trong giỏ tre. Cười. Vì đã có chìa khóa.Vui. Vì anh còn giữ thói quen quẳng chìa khóa trong giỏ.

Mở cửa. Nhìn di ảnh 2 người. Cất lời: Con về rồi!

Đặt ba lô xuống. Chạy ra sân. Muốn ướp cái nắng chiều. Muốn thở cùng gió. Muốn căng tràn buồng phổi bằng bầu khí quyển thôn quê.

Hít sâu.

Thở nhẹ.

Cảm thấy bình an.

Cúp điện. Đói bụng. Thèm ngửi mùi cơm nóng ở nhà. Rồi, ăn ngon lành như đứa trẻ lâu ngày không được ăn… Thấy đói ghê gớm…

Có điện.

Vo gạo. Nấu cơm…

Cười.

Cơm chín. Xới cơm. Khói nghi ngút bám lên mặt. Thơm ngất. Đã thèm!

Thích cái gọi là: Không khí Gia Đình. Như vầy, chắc có được một chút không khí rồi nhỉ? Ừ, chắc vậy…

Bật ti vi cho có tiếng động. Không xem. Bỏ ra sân. Ngồi đọc sách. Nghiền cuốn sách tới tận tối, đến khi con chữ lòe nhòe không rõ.

Vào nhà. Mở đèn. Im lặng. Lắng nghe. Tiếng ếch nhái râm ran. Tiếng nước chảy ngoài bờ ruộng.

Đèn pha sáng phía xa xa. Anh về…

“Mày về hồi nào? Sao không điện thoại, anh ra rước? Ừ, điện thoại anh hết pin?” Anh cười. Tôi cười…

Ôi! Gian nhà có thêm anh, nhưng mà vẫn thấy hiu hắt, hình như còn thiếu gì đó… Thật không hiểu hay không muốn hiểu đây nhỉ, tôi ơi…

Không hiểu. Có lẽ. Tốt hơn!

Có người bạn nhắn là: Tối ấm nha…

Cười. Hình như thấy lòng người bớt vắng hơn: Cảm ơn bạn…

Hình như ai đã vấy mực nên đêm về đậm đờ, tĩnh mịch…

Hình như phải tắt laptop. Đọc sách và đi ngủ…

Màn đêm buông,

Nhắm mắt,

Cười,

Ngủ,

Mơ,

Kết thúc ngày 19/4/2014

Tôi,

20/4/2014-3:05pm

P/s: Khệ nệ ba lô tới lên trường, ngồi nhớ ngày hôm qua ở nhà. Mở laptop. Viết. Mấy sợi tóc phất phơ, nỗi nhớ cũng lắc lư.

–Hồ Bé Linh 

Về nhà http://1book.vn/wp-content/uploads/bai-hoc-tre-tho-1book.vn_.jpghttp://1book.vn/wp-content/uploads/bai-hoc-tre-tho-1book.vn_-300x300.jpg1book.vnSáng tácTản mạnBuổi sáng. Tôi còn ngồi nhìn nắng… Sau đó 2 tiếng đồng hồ. Đi dạy học trò. Bắt đầu nghĩ ngợi. Chuyện về nhà. Ừ thì, về… Đột ngột. Không dự tính. Không một cuộc điện thoại. Bao giờ cũng thế, tôi về mà không hề báo trước! Khoảng 1 giờ…...Mỗi quyển sách một chân trời!