Người bạn ngồi cạnh bàn ( truyện Sắc )

Chương 12: Bối Rối

Sau ngày hôm ấy, dường như Mỹ Ngọc đã quên mất bản thân là người đã có bạn trai, cuộc sống của cô vẫn diễn ra nhiều bình thường, lúc nào nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ.

Cô không hề liên lạc hay chủ động đi tìm Thẩm Hiến Nghi.

Về phần Thẩm Hiến Nghi, có một hôm cậu đã đến tìm cô vào cuối buổi học để đưa cho Mỹ Ngọc đề thi mà cậu đã giải xong. Lúc ấy mọi người trong phòng học đều quan sát bọn họ, nhưng trong lòng Mỹ Ngọc không hề đạo động chút nào.

Cô chỉ tiếp nhận đề thì và bảo cậu lần sau không nên đến tìm cô nưa, như vậy sẽ bị người khác chú ý.

Cô làm thế không phải vì nguyên nhân nào khác, chủ yếu là vì Thẩm Hiến Nghi quá nổi tiếng, nếu hai người thường xuyên gặp nhau thì giáo viên trong trường sẽ chú ý đến cô và phê bình cô làm ảnh hưởng đến bạn học ngoan.

Quả nhiên, sau khi nghe cô nói vậy, Thẩm Hiến Nghi không đến tìm cô nữa.

Mỹ Ngọc dùng cách đối xử lạnh lùng với cậu để chấm dứt mối quan hệ này nên cô không chủ động quan tâm hay tìm đến cậu, biết đâu ngày nào đó hai người chạm mặt nhau thì sẽ như hai người xa lạ.

Dù là khi bọn họ gặp nhau hay trên mạng xã hội thì Thẩm Hiến Nghi đều rất kiệm lời, cậu chưa bao giờ nhắn tin chào buổi sáng hay chúc cô ngủ ngon, cũng chưa từng hỏi han ân cần giống như một người bạn trai đối với bạn gái của mình.

Dù là ngoài đời hay trên mạng xã hội Thẩm Hiến Nghi đều rất ít nói, từ trước đến nay cậu chưa từng gửi tin nhắn chúc

Trong lúc Mỹ Ngọc cho rằng bản thân đã vượt qua cửa ải thành công, boong dưng một ngày nọ Thẩm Hiến Nghi lại nhờ người khác mang cho cô một túi đồ ăn vặt.

Ban đầu Mỹ Ngọc không định ăn, ngặt nỗi hôm đó cô không ăn sáng nên hơi đói bụng. Vậy nên cô mới tùy tiện lấy đại một món ra ăn, vài ngày sau Mỹ Ngọc mới phát hiện mỗi loại mình đều đã ăn một phần, bởi vì mấy món đồ ăn vặt cậu gửi khá ngon.

Sau khi ăn xong Mỹ Ngọc lại hối hận, cô rất bối rối với mối quan hệ của hai người.

Tan học, Mỹ Ngọc móc ra một hộp chocolate trong túi đồ ăn vặt mà Thẩm Hiến Nghi gửi rồi chụp hình lại, gửi ảnh qua WeChat cho cậu.

[Tôi rất thích loại chocolate này, cậu mua ở đâu thế?]

Cô tưởng bình thường cậu rất ít xem điện thoại, không ngờ chưa được bà mươi giây cô đã nhận được tin nhắn hồi âm từ cậu.

[Tôi mua trong một cửa hàng vẹn đường thôi, để tôi dẫn cậu đến đó xem thử.]

Mỹ Ngọc theo bản năng từ chối lời mời hẹn hò của cậu: [Không cần đâu.]

Không biết là do Thẩm Hiến Nghi vụng về hay tính cách cậu vốn lạnh nhạt mà câu chỉ trả lời lại bằng một chữ: [Ừ.]

Thoạt nhìn qua tin nhắn sẽ có cảm giác lúc này Thẩm Hiến Nghi quá lạnh lùng, nhưng bình thường cậu cũng không hề biểu hiện cảm xúc của mình ra mặt.

Vốn dĩ Mỹ Ngọc muốn dựa vào cách này để tìm hiểu cảm xúc chân thật trong lòng cậu, ví dụ như Thẩm Hiến Nghi có muốn chia tay với cô hay không chẳng hạn.

Nhưng Mỹ Ngọc lại nghĩ việc cậu mua đồ ăn vặt cho cô là đúng với suy nghĩ chúng của mọi người, nếu bạn thích ai thì bạn sẽ muốn mua đồ ăn ngon cho người đó.

Loại chuyện yêu đương này rất kỳ quái, nó khiến người ta rất dễ mềm lòng.

Hồi nhỏ Mỹ Ngọc đã chứng kiến rất nhiều, ban đầu khi mới chấp nhận yêu đương với một người đàn ông, các dì luôn kiêu ngạo nói tôi cũng không thích hắn lắm, nhưng thấy hắn tội nghiệp quá mà tôi lại đang nhàm chán nên tôi mới dùng hắn để giết thời gian.

Thời gian sau cũng không biết mọi chuyện diễn biến thế nào mà trước khi một mối tình kết thúc, người đàn ông nhiệt tình như lửa lúc trước đều lạnh lùng nói “em muốn chia tay thì chia tay thôi” rồi bỏ mặc người phụ nữ đã rơi nước mắt vì hắn.

Bình luận