Người bạn ngồi cạnh bàn ( truyện Sắc )

Chương 28: Dễ Ngửi

Trong lớp kém nhất đột nhiên có thêm một người đứng đầu khóa, là một người bình thường đều sẽ cảm thấy tò mò về cậu.

Bình thường Thẩm Hiến Nghi đã được những người ngưỡng mộ cậu thần thánh hóa rồi, cho nên cũng không ai dám đến tìm cậu hỏi chuyện, việc mà đám học sinh yếu có thể làm cũng chỉ là nhìn cậu, nhìn thêm vài lần, dù sao tháng sau chắc là cậu sẽ quay về lớp chọn rồi.

Sau khi lớp học buổi sáng kết thúc, giáo viên chủ nhiệm nói mấy câu, dán sơ đồ chỗ ngồi mới lên trên bục giảng.

Mỹ Ngọc định đi dọn bàn, nhưng khi cô nhìn thấy bạn mới cùng bàn bên cạnh tên mình, lông mày lại nhíu lại.

Thậm chí cô không muốn quay đầu nhìn người đó, tùy tiện kéo một bạn nữ bất kỳ, hỏi: “Chúng ta đổi chỗ đi, cậu đồng ý không?”

“Hả? Bạn cùng bàn với cậu chẳng phải…” Bạn nữ kia đưa tay muốn chỉ cái tên này, nhưng ngón trỏ còn chưa duỗi ra đã cong vào, “Sao cậu không muốn ngồi với cậu ấy thế?”

“Tôi không quen cậu ấy.”

Bạn nữ kia quay đầu nhìn Thẩm Hiến Nghi một cái, đột nhiên đỏ mặt bắt đầu lắc đầu lia lịa, “Cậu ấy lạnh lùng quá, tôi không được, tôi cũng không quen cậu ấy!”

Không ngờ tới đối phương lại từ chối ngay như vậy, Mỹ Ngọc không có cách nào, chỉ có thể đi tìm người khác để hỏi.

Lớp 11 vừa mới phân lớp xong, rất nhiều người cô cũng không quen, tự nhiên đi hỏi chuyện thì không tiện lắm, nhưng những bạn nữ cô quen cùng lớp trước kia đều rất thẹn thùng.

Mỹ Ngọc cảm thấy Thẩm Hiến Nghi giống như một món đồ xa xỉ đắt tiền đã bị tồn kho sau lớp cửa, không ai muốn cậu.

Cuối cùng hỏi được một bạn nam đồng ý đổi chỗ với cô..

Bạn nam này là học sinh thể thao, tính cách thì rất tốt chỉ là học tập kém thôi, là một người ngốc nghếch, Mỹ Ngọc sợ cậu ta đổi ý, lập tức dọn dẹp đồ đạc của mình chuyển qua luôn, ngồi xuống bên cạnh bạn cùng bàn cũ của bạn học sinh thể thao.

Đó là một bạn nữ mà cô chưa từng gặp, từ các lớp khác phân vào.

Mỹ Ngọc giơ tay chào cô ấy: “Này, bạn cùng bàn.”

Đối phương nhíu mày nhìn cô, sau đó quay đầu đi, đưa tay bịt mũi lại.

Mỹ Ngọc tự nhiên nghĩ rằng trên người mình có mùi mồ hôi, cô giơ cánh tay lên ngửi ngửi, cũng không ngửi thấy mùi khác lạ gì.

“Cậu sao thế?” Bịt mũi làm gì?” Cô hỏi thẳng cô ấy, bạn nữ kia đưa tay vẽ lên điện thoại di động đặt trên mặt bàn, lại liếc mắt nhìn cô, “Trên người cậu toàn là mùi thuốc lá, tôi thật sự cảm thấy rất hôi.”

Mỹ Ngọc không để ý ngồi xuống, sờ soạng trong cặp sách, lấy ra một chai nước hoa xịt một cái lên cổ tay, xoa đều ra rồi lại xoa lên cổ: “Đúng là tôi vừa hút thuốc, bây giờ còn hôi không? Đây là mùi tinh dầu cam quýt.”

Ngay cả đầu của bạn cùng bàn mới cũng không ngẩng lên: “Tôi thật sự không biết thì ra có người đi học cũng xịt nước hoa đấy.”

Nói đến đây, Mỹ Ngọc cũng nghe ra hàm ý cô ấy không có hảo cảm với cô, nhưng lúc này thực sự tâm trạng của Mỹ Ngọc cũng không quá khó chịu.

Danh tiếng của cô vốn không tốt, người xa lạ có thành kiến với cô là chuyện rất bình thường, hơn nữa có những người cho dù danh tiếng rất tốt, ở bên ngoài vẫn sẽ bị người khác bài xích.

Ví dụ như Thẩm Hiến Nghi, cũng không có bạn nữ nào muốn ngồi cùng bàn với cậu, sợ sẽ bị cậu thích, người ta cũng không biết sau này được cậu coi trọng thì phải làm thế nào.

Mỹ Ngọc lại ngửi ngửi cổ tay mình, nói: “Tôi cảm thấy nó còn rất dễ ngửi.”

Bạn nữ kai cau mày sâu hơn rồi tiếp tục nói: “Cậu có thể đừng dùng nó ở những nơi công cộng được không?”

Mỹ Ngọc vốn còn đang dán vào cổ tay mình ngửi, nghe vậy lại tới gần cô ấy, nhẹ giọng nói: “Vậy cậu cho tôi một mùi hương cậu thích, mỗi ngày tôi đều xịt cho cậu ngửi.”

Cô ấy đột nhiên bị người khác áp sát, đề phòng ngẩng đầu quay sang nhìn Mỹ Ngọc, Cuối cùng cũng nhìn thấy rõ đôi mắt của cô từ dưới ánh sáng mặt trời.

Một đôi mắt trong suốt màu xanh, cứ như vậy mà nhìn cô, trái tim cô ấy cũng muốn đập sót một nhịp.

Đột nhiên bạn nữ kia vặn vẹo, lấy từ trong cặp sách của mình ra một lọ chất lỏng màu xanh lá cây nhàn nhạt xịt cô.

Mỹ Ngọc không để ý, xịt lên người vài cái, cô cẩn thận ngửi ngửi, là mùi Lục Thần.

“Cậu thích mùi này à?”

Bạn cùng bàn mới dùng sức đẩy Mỹ Ngọc lại sát lại gần cô ấy ra, không để ý tới lời cô nói: “Cậu tránh xa tôi ra.”

Bình luận