Người bạn ngồi cạnh bàn ( truyện Sắc )

Chương 3: Xuất Thân

Xuất thân của Mỹ Ngọc không tốt lắm.

Mẹ cô từng là một tiểu thư nhà giàu xinh đẹp, vì muốn kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ nên bà mới bán thân, Mỹ Ngọc chính là kết quả ngoài ý muốn từ một lần giao dịch của bà.

Trong lúc mang thai, chính bà cũng không biết bố của đứa bé trong bụng mình là ai, sau khi sinh bé con ra, thấy cô có một đôi mắt màu xanh xám rất xinh đẹp nên bà đã quyết định đặt tên cô là Mỹ Ngọc.

Sau khi sinh con, bà biết bố Mỹ Ngọc là một du học sinh ngoại quốc đẹp trai như diễn viên điện ảnh nhưng bà không biết Mỹ Ngọc là con lai nước nào. Vì bản thân thích Paris nên bà luôn nói với người ngoài rằng Mỹ Ngọc là con lai Trung Pháp.

Vào năm Mỹ Ngọc lên hai, bà kết hôn với một người đàn ông giàu có. Thời gian đầu người đàn ông này đối xử với hai mẹ con họ rất tốt, nhưng sau này ông ta lại cờ bạc đến tán gia bại sản. Cuối cùng, ông ta rơi vào con đường nghiện ngập ma túy nên hai mẹ con Mỹ Ngọc đành phải bỏ đi.

Thời điểm đó tình hình chung của xã hội rất phức tạp, những cơ sở buôn bán ma túy, mại dâm và cờ bạc quy mô lớn do các thế lực xã hội đen điều hành xuất hiện khắp nơi. Hai giới hắc bạch âm thầm cấu kết với nhau, dù bà có báo cảnh sát cũng chưa chắc giải quyết được gì. Vì muốn bảo vệ Mỹ Ngọc, mẹ cô quyết định làm lại nghề cũ, tiếp tục bán thân.

Càng lớn đôi mắt của Mỹ Ngọc càng xanh thẳm, rực rỡ như hai viên ngọc bích chứ không hề trở nên tối màu giống những đứa con lai khác.

Từ nhỏ Mỹ Ngọc đã vô cùng xinh đẹp, cô sở hữu làn da trắng như tuyết, đôi môi màu hồng nhạt giống như đoá hoa anh đào và một cặp mắt xanh lam, trong trẻo như nước biển.

Vẻ bề ngoài xinh đẹp tựa như người đẹp trong tranh sơn dầu kết hợp với tính cách hơi tàn nhẫn của Mỹ Ngọc khiến đám khách làng chơi điên dại vì cô, dù khi đó cô chỉ là một đứa bé mới mấy tuổi nhưng đã có người hỏi Mỹ Ngọc một đêm của cô giá bao nhiêu.

Chỉ cần cô xuất hiện thì sẽ có đàn ông đến gần hỏi han, nếu không nhìn thấy cô, bọn họ sẽ đuổi theo mẹ cô hỏi thăm. Thỉnh thoảng họ còn dò hỏi cha dượng của Mỹ Ngọc, bọn họ chấp nhận làm mọi cách để được mua dâm với cô.

Đối với những ký ức thời thơ ấu Mỹ Ngọc đã không còn nhớ rõ, dẫu sao cũng không có chuyện gì tốt lành nên cô không muốn nhắc lại nữa, cho nên dù ai hỏi cô cũng nói mình đã quên sạch mọi chuyện.

Điều duy nhất khắc sâu vào tâm khảm của Mỹ Ngọc chính là sự kiện xảy ra vào lúc cô học tiểu học năm thứ hai.

Hôm ấy sau khi tan học về nhà, cô đói bụng nên nấu mì ăn. Chính vào lúc đó, người cha dượng thường xuyên động chạm tay chân với cô bất ngờ bước từ trong phòng ra, ông ta cởi quần muốn cưỡng bức Mỹ Ngọc.

Lúc cha dượng đang nhễ nhại mồ hôi tìm cách xâm nhập vào cơ thể cô, Tuấn Anh ở nhà bên cạnh đã nghe thấy động tĩnh, anh cầm dao chạy sang cắt cổ ông ta, khiến cha dượng Mỹ Ngọc chết ngay tại chỗ.

Có lẽ là do bản thân đã giết người nên Tuấn Anh cũng không muốn sống tiếp nữa. Sau này Mỹ Ngọc mới biết cũng trong buổi chiều hôm đó, anh đã quay về nhà và giết chết cha ruột của mình khi hắn đang ngủ say, hắn ta cũng chết vì bị cắt cổ.

Bình thường tính cách Tuấn Anh rất tốt, sở dĩ Mỹ Ngọc quen biết anh là do những lần bị cha dượng quấy rối tình dục cô đều chạy sang nhà Tuấn Anh.

Cô sẽ núp trong tủ quần áo hoặc dưới gầm giường, im lặng nhìn anh bị đánh hoặc bị mắng cũng không phản kháng lại.

Cha của Tuấn Anh cũng là một kẻ tệ hại, bình thường lúc không có tiền xài hắn ta sẽ dùng bạo lực với các thành viên trong gia đình. Bởi vậy vào một ngày nọ, hắn ta đã vô tình đánh chết mẹ anh.

Nhưng làm gì có ai thèm quan tâm đến cái chết của một phụ nữ làm gái làng chơi chứ? Hơn nữa, cha của Tuấn Anh chỉ giải thích với người ngoài rằng mẹ anh chết vì bệnh rồi mang đi hỏa táng.

Những người sống xung quanh đều biết rõ sự thật nhưng nếu người phụ nữ nào dám nói ra sẽ bị đánh, còn đàn ông lại chẳng nói gì cả.

Năm đó Tuấn Anh mới mười tuổi, dù anh đã giết người nhưng cũng không bị bắt.

Do sự việc này quá ồn ào nên đã làm ảnh hưởng đến những ổ mại dâm, cờ bạc và kinh doanh ma túy, cảnh sát cũng bắt đầu vào cuộc điều tra.

Thấy Tuấn Anh đã trở thành trẻ mồ côi nên mẹ Mỹ Ngọc quyết định nhận nuôi anh.

Nhà bọn họ nghèo rớt mồng tơi, may mắn là sau khi gia đình họ chuyển đi nơi khác thì đã có được một cuộc sống bình thường. Cuối cùng, một người từng phụ việc tại tiệm uốn tóc như mẹ của Mỹ Ngọc lại trở thành một thợ cắt tóc thực thụ, về phía Tuấn Anh, dù khi đó anh còn nhỏ nhưng đã đi làm công cho bọn giang hồ để kiếm tiền phụ giúp gia đình.

Bình luận