Một giọt nước rơi xuống giường, đúng chỗ cô đang nằm, cô gái khốn khổ cố gắng nhúc nhíc dịch ra khỏi chỗ bị dột. Cái phòng trọ cũ rích và ẩm thấp này cứ mưa lại dột và hôm nắng nóng thì như cái lò lửa, cơn đau quằn quại đã qua rồi nhưng những dòng nước mắt tưởng chừng như đã cạn sạch lại tuôn trào trên má Chinh, cô lại khóc khóc đến khi ướt đẫm gối, khócđến khi mưa tạnh, trời sáng và hửng nắng lên.


Bảy giờ sáng, Chinh cố gắng dậy bước chân ra khỏi giường, tháng này cô đã nghỉ làm 4 ngày rồi, cô không thể nghỉ thêm được nữa. Phải mất ba mươi phút sau cô mới mặc xong quần áo, Chinh nhìn mình trong mảnh gương treo trên tường hoảng hốt giật mình. Không phải vì bộ quần áo công nhân bạc màu, cáu bẩn từ hôm qua cô chưa kịp giặt mà vì khuôn mặt vàng vọt, già nua, hốc hác của mình. Đôi mắt sưng húp và thâm quầng, từng lỗ chân lông có thể nhìn thấy rõ cô nhìn mình và thầm hỏi “mình đã bao giờ xinh đẹp đâu nhưng thật sự là mình xấu đến thế này hay sao?”. Trước khi uống thuốc Chinh muốn cố ăn một cái gì đó, còn một ít cháo trong nồi nhưng cô không muốn ăn một chút nào, khi ốm thường chúng ta chẳng thiết ăn một cái gì cả. Nhưng sợ mình lại bị ngất trong nhà máy, sợ bị say thuốc cô cố đưa một hai thìa cháo vào mồm.


Chinh thấy có cảm giác

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.