MỚI NHẤT:

Tốc độ làm việc của quản gia Trịnh là số một, tiêu 5 triệu để đăng ký công ty điện ảnh.

Dựa theo ý của Khương xuyên, tên công ty là Vọng Quỳ, nhìn tên đoán nghĩa, cô hy vọng lỗ vốn. Đương nhiên, quản gia Trịnh không biết.

Quản gia Trịnh tìm một ekip chuyên nghiệp cho Khương xuyên, bao 4 tầng trên cùng của một tòa cao ốc để làm địa chỉ công ty.

Ngày kế tiếp, bọn họ liên hệ với đạo diễn Vệ Độ, bảo anh ta đến công ty một chuyến.

Vệ Độ đi vào công ty Vọng Quỳ.

Nghèo túng lâu ngày đã đè cong lưng Vệ Độ, anh mới hơn 30 tuổi mà ánh mắt đã vẩn đục không có ánh sáng.

Từ sau khi Vệ Độ quay [Ám Hỏa] thì công ty đã bị đóng cửa. Sau đó, mỗi khi người trong giới giải trí nhắc tới tên anh thì chỉ biết lộ ra cái nhìn khinh thường.

Sau này anh có quay một bộ phim điện ảnh chiếu mạng lớn nữa, kết quả quay được một nửa thì nhà đầu tư trốn chạy, dự án lập tức đứt gãy.

Từ đó về sau, anh không gượng dậy nổi, sống trong cảnh khốn cùng và thất vọng.

Vệ Độ không nhìn Khương xuyên, anh có thói quen rũ mắt: “Quý cô đây, cô tìm tôi có chuyện gì?”

Khương xuyên mở miệng: “Anh có hứng thú quay một bộ phim truyền hình không? Tôi đầu tư cho anh.”

Ánh mắt của Vệ Độ khẽ rung động, lại nhanh chóng trầm xuống.

Anh cười khổ một tiếng: “Đầu tư cho tôi? Cô thật sự chắc chắn chứ?”

Khương xuyên kinh ngạc: “Không sai, không phải anh từng quay [Ám Hỏa] sao?”

“…Đúng.” Lâu rồi mới nghe tên bộ phim đó nhưng thân thể Vệ Độ vẫn run lên.

Trước khi bắt đầu quay bộ phim đó, vai nam – nữ chính đều mang một biên kịch của mình vào đoàn phim.

Ai cũng muốn suất diễn của mình xuất sắc nhất, kịch bản bị sửa đến mức thay đổi hoàn toàn, không ai biết ngày hôm sau sẽ quay cảnh gì.

Thời đ

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.