MỚI NHẤT:

Lục hạo khẽ dời mắt lên người quản gia Trịnh.

Quản gia Trịnh như được cho phép, lập tức thở dài một hơi, trong lòng bớt nặng nề.

Sao ông chủ và cô chủ vừa gặp mặt đã đối chọi gay gắt như vậy?

Chuyện này thật không nên.

Quản gia Trịnh lau mồ hôi trên đầu, tiến lên một bước, đi đến bên cạnh Khương xuyên: "Cô chủ, ông chủ trở về."

Rõ ràng Khương xuyên đã nhận ra anh từ lâu, cô lại cười tủm tỉm nói: "Ồ? Là Lục hạo."

Vừa rồi Lục hạo không có chút phản ứng nào.

Hiện giờ Khương xuyên gọi thẳng tên Lục hạo, như mới nhận ra anh, rốt cuộc tâm trạng của anh cũng có chút gợn sóng.

Khương xuyên nhìn bảng hệ thống một chút.

Giá trị số mệnh +10?

Lục hạo che giấu cảm xúc rất sâu, cho dù đứng trước mặt cô, cô cũng không đoán được.

Quản gia Trịnh bỗng nhiên hiểu ra, vừa nãy cô chủ cố ý giả vờ như không nhận ra ông chủ, nhất định là muốn làm ông chủ chú ý.

Hiện tại trường hợp này, những con kỳ đà như bọn họ không nên ở lại.

Quản gia Trịnh lập tức lùi lại, ra hiệu cho đám người hầu một cái.

Mỗi người đều đột nhiên nhanh trí, mau chóng rút lui, trong phòng khách chỉ còn lại đôi vợ chồng suy nghĩ khác nhau này.

Vừa rồi Khương xuyên vẫn luôn chú ý đến Lục hạo, lúc cô ngồi ở trên ghế sô pha mới nhìn thấy một cái hộp gỗ lim được đặt trên bàn.

Chẳng lẽ đây lại là quà gặp mặt của anh ta?

Khương xuyên cau mày, nghĩ mãi không thông.

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, Lục hạo đi tới bên cạnh ghế sô pha của Khương xuyên, xoay người ngồi xuống.

Mỗi người ngồi một bên ghế sô pha, vạch ra khoảng cách như ranh giới Hán Sở.

Khương xuyên ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt của Lục hạo.

Trong yên tĩnh, bốn mắt đối diện nhau.

Trong mắt đôi vợ ch

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.