MỚI NHẤT:

Trong vài giây Lục Tinh Trầm im lặng, Khương xuyên dùng giọng nói ngang ngược kiêu ngạo thúc giục lần nữa: “Lục Tinh Trầm! Cậu ở đâu?”

Sợ Khương xuyên lại thúc giục, Lục Tinh Trầm dùng âm điệu khác hoàn toàn lúc nãy, không còn ốm yếu nặng nề nên đáp rất nhanh.

“Đây đây, tôi tới ngay.”

Khương Nguyệt Nguyệt vất vả mãi mới tìm được giọng của mình: “Tinh Trầm, A Tự lại bắt em dọn đồ à? Nếu em bị bắt nạt thì chị có thể giúp…”

“Ngại quá, em cúp máy đây, bên này còn có chút việc gấp.”

Lục Tinh Trầm cúp điện thoại rất nhanh.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng tút tút.

Khương Nguyệt Nguyệt nhíu mày, nhưng cô ta không lo lắng lâu, khôi phục bình tĩnh lại lần nữa.

Với tính cách nóng nảy của Lục Tinh Trầm thì sẽ không nghe người ta sai bảo. Bằng quan hệ giữa cô ta và Lục Tinh Trầm, cô ta cũng không dám chỉ huy cậu làm việc gì.

Càng đừng nói đến Khương xuyên.

Vừa rồi hành vi của Lục Tinh Trầm khác thường như thế, Khương Nguyệt Nguyệt chỉ có một suy đoán, đó là Lục hạo.

Nghĩ đến Lục hạo, ánh mắt Khương Nguyệt Nguyệt tối đi.

Sau khi Lục hạo xuống sân bay thì lập tức về nhà họ Lục một chuyến, đương nhiên cô ta đã được nghe nói.

Có thể nói, cô ta vẫn luôn chú ý động tĩnh của Lục hạo.

Bởi vì Lục hạo trở về nhà nên Lục Tinh Trầm không dám làm chuyện quá khác người.

Khương Nguyệt Nguyệt cẩn thận phân tích một lần rồi vứt chuyện của Lục Tinh Trầm ra sau đầu.



Phim điện ảnh của Khương Nguyệt Nguyệt được chiếu trước Tết Âm Lịch mấy ngày.

Sau khi phim điện ảnh của cô ta được chiếu, một năm mới đã đến.

Người nhà họ Lục trước nay đều không mừng năm mới, bọn họ có cuộc sống của riêng mình.

Lục Tinh Trầm chơi game với bạn, Lục Tư Việt ăn tết ở bên ngo

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.