MỚI NHẤT:

Trước máy bay trực thăng đã đặt sẵn ghế nhỏ để cô giẫm lên, Khương xuyên đi đôi giày cao gót màu vàng cam, bước không trượt chút nào.

Phi công cẩn thận báo cáo.

“Cô chủ, ngày hôm qua cậu ba đã hẹn trước máy bay tư nhân đến đón cậu ấy ở thành phố Lân, một chiếc khác còn đang sửa, chút nữa chỉ có thể ngồi xe về nhà.”

“30 phút sau đỗ xe ở cổng trường chờ tôi.”

Khương xuyên cười khẽ, nhìn có vẻ rất dễ nói chuyện, tiếp đó lại bổ một câu, “Nhớ kỹ, bắt đầu từ bây giờ, chiếc máy bay tư nhân này chỉ có thể phục vụ một mình tôi.”

Đã đến giờ tan học, học sinh lục tục ra khỏi phòng học.

Tin tức lan truyền thật sự rất nhanh, chị ba của Khương Vân Hạo tới, hình như cô còn là chị dâu cả của Lục Tinh Trầm.

Nhưng mà, từ trước tới giờ chưa từng thấy cô đến trường học.

“Khương Vân Hạo, chị cậu đến tìm cậu kìa.”

Khương Vân Hạo vừa đến cửa lớp của Lục Tinh Trầm thì chợt nghe có người gọi mình.

Khương Nguyệt Nguyệt đến nhanh vậy ư?

Khương Vân Hạo không thấy máy bay hạ cánh ở trên sân thể dục nên đương nhiên không rõ người tới là Khương xuyên.

“Hình như chị ấy vừa đi đến văn phòng.” Đám học sinh thấy Khương xuyên mặc bộ sườn xám xinh đẹp cuốn hút, vừa nghe thấp thoáng đã thông báo cho Khương Vân Hạo ngay.

Khương Vân Hạo ngơ ngác, Khương Nguyệt Nguyệt đến văn phòng làm gì?

Có khi nào muốn lấy phiếu điểm của mình không? 0 điểm có gì hay mà lấy?

Cậu với Lục Tinh Trầm, một người nộp giấy trắng, một người ngủ trong phòng thi, trở thành hai người bị điểm 0 duy nhất của khối.

Hành lang ầm ĩ, Khương xuyên đi đến trước cửa văn phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Vừa vào cửa thì lại có người đẩy cửa vào, là một thiếu niên 17- 18 tuổi.

Khương xuyên quay đầu l

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.