MỚI NHẤT:

Lúc Khương xuyên bị nhốt trong thang máy, Lục hạo đang ngồi ở ghế sau xe Bentley Mulsanne.

Anh tựa lên ghế sau xe, đường cong chiếc cằm sắc nét rõ ràng, ánh nắng nặng nề, hơi khép mắt nghỉ ngơi.

Không biết sao, cứ như có điềm báo vậy.

Trước đó tuyết mới rơi, tuy mặt đường phía trước rất trơn, nhưng rõ ràng là lái xe đầy kinh nghiệm lại không thể khống chế được lốp xe đang trượt trên đường, đối diện có một chiếc xe tải lao tới, hai xe sắp va chạm vào nhau!

Lái xe đánh tay lái, Bentley bẻ ngoặt khẩn cấp trên mặt đất rồi dừng ở ven đường.

May mắn tránh được phát sinh tai nạn xe cộ.

Lái xe ngồi trước quay đầu lại: "Xin lỗi Lục tổng..."

Không chờ anh ta nói xong, Lục hạo bỗng nhiên mở mắt ra.

Anh nhíu mày lại, đặt tay lên vị trí trái tim.

Lồng ngực truyền đến tiếng đập kịch liệt, giống như trong lúc vô tình có thứ gì đó ảnh hưởng đến thần kinh của anh.

Lúc này, Lục hạo nhận được một cuộc điện thoại.

Giọng quản gia Trịnh vội vàng: "Ông chủ, cô chủ bị kẹt trong thang máy, bây giờ chúng tôi đang nghĩ cách cứu viện..."

Chẳng biết tại sao, hai chữ "nguy hiểm" lại nhảy ra trước mắt Lục hạo.

Lục hạo thốt ra: "Cô ấy vẫn an toàn chứ?"

Lúc nói ra câu này, anh giật mình mấy giây.

Quản gia Trịnh dừng lại một chút, đáp lời: "Vấn đề không lớn, thang máy ở đây vốn thường xuyên được bảo trì, ông chủ yên tâm, chúng tôi sẽ nhanh chóng cứu được cô chủ."

Sau khi báo tin xong, bên kia cúp điện thoại.

Lục hạo sinh lòng lo nghĩ, đáy mắt dần dần hiện lên sự tìm tòi nghiên cứu.

Tại sao khi Khương xuyên gặp nguy hiểm anh lại có phản ứng mãnh liệt như vậy?

Hay là vừa nãy tim anh đập nhanh, chỉ là phản xạ có điều kiện do gặp sự cố?

Lục hạo hơi suy tư, tạm

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.