MỚI NHẤT:

Lúc Khương Nguyệt Nguyệt ra nước ngoài từng đề cập với Kỳ Tầm, nếu như cha mẹ của cô ta có chuyện gì, anh ta có thể giúp chiếu cố một chút không.

Cô ta rất ít khi đưa ra yêu cầu nên đương nhiên Kỳ Tầm sẽ đồng ý.

Hôm đó, Kỳ Tầm đến nhà họ Khương, mua quà xa xỉ tới, anh ta mỉm cười nhìn mẹ Khương.

"Trước đó công việc của cháu bận quá, lâu rồi không đến thăm cô, cô không trách cháu chứ?"

Mẹ Khương biết sở dĩ Khương Nguyệt Nguyệt thuận lợi trong ngành giải trí như vậy, không thể thiếu Kỳ Tầm hỗ trợ ở sau lưng.

Kỳ Tầm một mực hộ tống Khương Nguyệt Nguyệt, có thể nói anh ta là người nâng đỡ Khương Nguyệt Nguyệt nhiều nhất.

Mẹ Khương lập tức cười: "Sao lại như vậy được? Cẩm Nguyệt thường nói với cô chú là cháu giúp đỡ nó rất nhiều, cô chú cảm ơn cháu còn không kịp."

Kỳ Tầm chỉ cười không nói chuyện.

Bọn họ lại tâm sự vài câu, mẹ Khương nhìn sắc mặt Kỳ Tầm một chút, cố ý mở miệng.

"Cháu là bạn của Cẩm Nguyệt, còn đối xử tốt với cô chú như vậy. Con bé Khương xuyên kia lại không có lương tâm gì cả, cô là người thân của nó, nhưng chuyện nó làm thật khiến lòng người rét lạnh."

Nghe thấy Khương xuyên, ánh mắt Kỳ Tầm dừng lại, nhìn sang.

"Khương xuyên chưa từng về nhà, chuyện này thì thôi đi, nhưng sao có thể làm chị mình mất mặt tại buổi họp báo phim được?"

Mắt đen của Kỳ Tầm hơi trầm xuống, anh ta không hiểu cũng không muốn nghe người khác nói xấu Khương xuyên.

Nhất là khi người nói xấu là mẹ ruột của Khương xuyên.

Mẹ Khương còn muốn nói tiếp, Kỳ Tầm nhíu mày, khéo léo chuyển chủ đề.

"Cẩm Nguyệt có từng đề cập với cô chú là cô ấy ở nước ngoài cần gì không?"

Mẹ Khương lắc đầu: "Đứa bé Cẩm Nguyệt này rất hiểu chuyện, trước giờ dù thiếu cái gì nó cũng không nói, lu

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.