MỚI NHẤT:

Hoàng hôn mùa đông trời tối sớm, không còn thấy ánh chiều tà nữa.

Khương xuyên chuẩn bị xuống tầng ăn cơm chiều, nhưng vừa ra khỏi phòng đã thấy một bóng người.

Trên hành lang có cửa sổ, người đàn ông an tĩnh dựa vào ven tường, nút thắt cổ áo có mấy phần quen mắt.

Nghe thấy tiếng vang, anh quay đầu lại, sắc mặt lạnh nhạt nhìn qua.

Sao Lục hạo đã về rồi?

Khương xuyên giáng đòn phủ đầu, hai tay khoanh trước ngực, giọng nói trong vắt hỏi: “Sao anh lại về nhà?”

Lục hạo không đáp lời, ánh mắt của anh nhạt như ánh trăng ngoài cửa sổ, anh khàn khàn nói.

“Mấy ngày tôi không về nhà, cô sống thế nào?”

Khương xuyên lập tức xốc lại toàn bộ tinh thần.

Cô là người xuyên không, anh ta hỏi vấn đề này là muốn làm gì?

Dựa theo tính cách của Lục hạo, anh ta sẽ không vô nhân tính mà đưa cô tới phòng thí nghiệm để làm nghiên cứu chứ?

Khương xuyên biết, hiện tại cô phải đưa ra lời giải thích rằng vì sao trong khoảng thời gian ngắn, tính cách của cô lại thay đổi nhiều như thế.

Khương xuyên nũng nịu nói: “Lúc anh không ở nhà, tôi đã nghĩ thông suốt rồi.”

“Tôi không bao giờ…muốn gò bó tính cách thật của tôi nữa, tự do tùy tâm mới là quan trọng nhất.”

Tự do tùy tâm.

Mí mắt của Lục hạo khẽ nhếch, anh liếc đồng hồ đo nhịp tim trên cổ tay mình.

Từ lúc Khương xuyên nói chuyện đến bây giờ, nhịp tim của anh dao động rất ít.

Đêm đó, mọi người trên dưới nhà họ Lục đều nhìn thấy một khung cảnh kỳ quái.

Không biết ông chủ và cô chủ nói gì với nhau mà một lúc sau, cả hai lại sóng vai nhau đi xuống tầng.

Từ trước tới giờ chưa từng xảy ra chuyện như này.

Nhà họ Lục lâm vào tịch mịch, vô số ánh mắt đều nhìn chăm chú vào bọn họ, ngay cả không khí dường như cũng n

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.