MỚI NHẤT:

“Khương xuyên, cô muốn nhiều quá rồi.”

Đôi mắt hẹp dài của Lục Phù Sênh híp lại, thậm chí trong nụ cười còn pha lẫn một chút ma mị.

“Chữ không phải cậu ký sao?”

Không biết Khương xuyên từ đâu lấy ra tờ giấy hôm qua, quơ quơ trước mặt Lục Phù Sênh. Cô phe phẩy xong thì lập tức cất đi.

“Nếu cậu còn không đồng ý, vậy được thôi…” Khương xuyên nhìn qua quản gia Trịnh, “Giúp tôi kết nối với điện thoại của Lục hạo, nói em trai anh ta lại không nghe lời.”

“Cô chỉ biết mỗi chiêu này thôi sao?”

Khương xuyên chớp chớp mắt: “Có tác dụng là được mà.”

Lục Phù Sênh trầm mặc.

Khương xuyên đạt được mục đích của mình.

Thấy thế, cô đưa bộ quần áo mình vừa chọn cho Lục Phù Sênh: “Đi đi, thay nó.”

May mắn Khương xuyên chọn một chiếc váy sườn xám dáng suông, chỉ có thể tính là nửa cái váy.

Lục Phù Sênh mặc niệm trong lòng “đây không phải váy”, đôi mắt nhắm lại một giây, nhận quần áo.

Lục Phù Sênh chớp nhoáng thay đồ xong rồi đi ra ngoài.

Nhung tơ màu đỏ quấn dọc theo chiều dài tay áo và váy.

Người bình thường rất khó áp chế màu đỏ diễm lệ như vậy, mà Lục Phù Sênh thì khác.

Trời sinh anh vốn có một gương mặt mỹ lệ.

Hai loại diễm lệ phụ trợ lẫn nhau.

Giống như nghệ nhân tiếng tăm lẫy lừng nhất sử sách điểm thêm một nét đậm rực rỡ trên bức họa cuộn tròn, làm cho tổng thể bức tranh sơn dầu trở nên sống động hơn.

Nhưng ánh mắt của Lục Phù Sênh âm u lạnh lùng, ngay cả ánh mặt trời chói mắt bên ngoài cũng bị lạnh hơn 3 phần.

Trên người Lục Phù Sênh tỏa ra khí lạnh, Khương xuyên lại có vẻ hồn nhiên không biết.

Cô mỹ mãn ngắm kiệt tác của mình: “Các người nói cậu hai đẹp hay không đẹp?”

Quản gia Trịnh vỗ tay đầu tiên, sau đó tiếng vỗ tay nhiệt li

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.