MỚI NHẤT:

Nhìn sắc mặt vừa lòng của Khương xuyên, Lục Tinh Trầm tự nhận mình đã quá quen rồi.

Khi cậu thở phào nhẹ nhõm một hơi thì sau lưng đột nhiên vang lên thanh âm.

“Lục Tinh Trầm?”

Giọng nói trầm thấp, giống như hơi lạnh trong đêm mưa, mỗi chữ đều đè vào lòng người.

Không xong, hình như đây là giọng anh cả.

Lưng Lục Tinh Trầm cứng đờ, dần dần xoay người lại, nhìn thẳng vào cặp mắt quen thuộc kia.

Lục hạo đứng ở đó, vẻ mặt thản nhiên, khí chất lạnh lùng, mang theo khí thế vương giả.

Anh đứng ngược sáng, ánh nắng ngày đông chiếu lên người anh, tất cả biến thành băng sương.

Đầu này là anh cả, đầu kia là chị dâu, cả hai bên đều không thể đắc tội.

Lục Tinh Trầm giật mình, nhanh chóng bổ cứu cho mình.

Có lẽ bởi vì đêm qua đọc văn cả đêm nên năng lực ngôn ngữ của cậu tiến bộ vượt bậc, cậu liếc mắt nhìn ánh mặt trời, linh cảm tức khắc bộc phát.

Lục Tinh Trầm nuốt nuốt nước miếng, bắt đầu phát huy ngay tại hiện trường.

“Nếu nói cô chủ Lục là ánh trăng trên bầu trời, như vậy, ông chủ Lục chính là mặt trời chói lóa.”

“Hai người sinh ra để làm bạn với nhau, là một bộ phận không thể thiếu của đối phương.”

Khương xuyên nhíu mi hỏi lại: “Cậu vừa nói ai lóa mắt?”

Lục hạo nhướng mày, hỏi lại: “Không thể thiếu nhau?”

Dục vọng cầu sinh của Lục Tinh Trầm bùng nổ, nháy mắt hóa thân thành bậc thầy chân chó.

“Mặt trời chói mắt, ánh trăng lóa mắt, không ai có thể cướp đi hào quang thuộc về họ…”

Mẹ nó, cậu không bịa nổi nữa.

Một người Ngữ văn thảm hại như cậu lại phải đi làm công tác văn hóa đọc thơ cho hai người này nghe?

“Anh cả, chị dâu, hai người nói chuyện đi.” Lục Tinh Trầm cào cào đầu, “Em về phòng trước.”

Vừa dứt lời, cậu đã phi nhanh n

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.