MỚI NHẤT:

Lục Tinh Trầm nhíu mày, mở miệng: “Vì sao?”

Cậu nhìn Khương xuyên, mặc dù cô khoác áo choàng màu trắng nhưng vẫn có thể thấy cặp chân mảnh khảnh trắng phát sáng trong màn mưa.

Lúc này, Khương xuyên đã chờ tới sốt ruột, cô thay đổi cách nói.

“Khương Vân Hạo ở văn phòng, giờ cậu lên đổi với nó còn kịp.”

Khương xuyên nói rất rõ ràng, nếu Lục Tinh Trầm không muốn che cho cô thì với cô mà nói cậu chính là kẻ vô dụng.

Cô có thể gọi Khương Vân Hạo xuống bất cứ lúc nào.

Lục Tinh Trầm cắn chặt răng, cực kỳ không tình nguyện mà cởi áo đồng phục.

Cậu thề, loại chuyện này sẽ không có lần thứ hai.

Vóc dáng của Lục Tinh Trầm rất cao, tay dài của cậu vừa nâng lên, áo đồng phục rộng thùng thình che trên đỉnh đầu Khương xuyên.

Giây tiếp theo.

Khương xuyên dùng giọng điệu mềm mại sai khiến: “Nâng cao lên.”

Lục Tinh Trầm hít sâu một hơi, khó chịu nâng cao lên.

Khương xuyên nhìn áo khoác, ghét bỏ lui về sau vài bước: “Giơ áo khoác đồng phục xa tôi chút.”

Lục Tinh Trầm cắn răng, vừa rồi Khương xuyên còn ngồi lên áo đồng phục của cậu, giờ lại đi bới móc áo khoác đồng phục của cậu không sạch sẽ.

Đây là lần đầu tiên trong đời cậu út nhà họ Lục che mưa cho người khác, đã vậy làm gì cũng bị ghét bỏ.

Lục Tinh Trầm xụ mặt, cậu không muốn tới gần Khương xuyên chút nào.

Cậu đứng cách Khương xuyên rất xa, chỉ lấy áo khoác che trên đầu cô.

Thiếu niên cao 185cm, cả người đều lộ trong mưa, quần áo của cậu ướt sũng, mà trên người Khương xuyên thì chẳng có một giọt nước mưa nào.

Khi Khương Vân Hạo đen mặt rời khỏi văn phòng thì một chiếc Roll-Royce màu đen dừng trước cửa.

Khương xuyên nhìn một người từ xe Roll-Royce bước xuống, vóc dáng của anh t

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.