MỚI NHẤT:

Lục Phù Sênh cười, tiện tay ném áo choàng đỏ lại cho Kỳ Tầm: “Có nghe thấy không, cô chủ Lục thưởng cho anh kìa.”

Lục Phù Sênh thấy Khương xuyên khó chịu, nhìn Kỳ Tầm càng khó chịu hơn.

Anh đã khó chịu thì phải tìm phiền phức cho người khác, ai bảo áo choàng này do Kỳ Tầm tặng chứ.

Lục Phù Sênh hừ nhẹ một tiếng, xoay người vào cổng lớn.

Có lẽ o không muốn nhìn mặt Khương xuyên, Lục Phù Sênh lấy đồ mình đánh rơi ở nhà họ Lục xong thì nhanh chóng rời đi, anh muốn tới thành phố khác sống.

Đối mặt với khiêu khích của Lục Phù Sênh, Kỳ Tầm cũng không bực.

Trước khi rời khỏi Lục gia, Kỳ Tầm vẫn cầm chiếc áo choàng kia trong tay.

Khương xuyên lười để ý tới Kỳ Tầm, lập tức đi vào cổng chính.

Cô vừa dùng bữa tối xong, quản gia Trịnh bỗng đến gần: “Ông chủ nhờ tôi chuyển lời tới cô chủ, 8 giờ tối nay sẽ về nhà.”

Tối nay muốn về nhà?

Khương xuyên hơi chau mày, mấy ngày trước Lục hạo vừa về nhà rồi, tối nay lại muốn về.

Theo cô biết, số lần anh về nhà trong mấy ngày này cộng lại còn nhiều hơn trước kia.

Quản gia Trịnh: “Ông chủ còn nói tối nay muốn mời cô chủ đến một nơi.”

Khương xuyên hơi hoang mang, chỉ có thể chờ Lục hạo về nhà.

8 giờ tối.

Xe của Lục hạo chạy vào Lục gia, không chậm một giây.

Cửa vừa mở ra, gió đêm đông lướt nhẹ tới.

Theo bước chân của Lục hạo, gió lạnh thấu xương ùa vào trong nhà.

Lục hạo chỉ đi vào nhà mấy bước rồi dừng lại. Tầm nhìn của anh dừng trên người Khương xuyên.

“Tôi muốn đưa cô đến Bách Nhạc Môn lần nữa.”

Khương xuyên nhíu mày, Lục hạo vừa bị thương ở đó, hiện giờ còn mời cô đến. Xem ra, vụ việc ngoài ý muốn ngày đó không để lại bất cứ chấn thương tâm lý gì với anh.

Khương xuyên đương nhiên sẽ khô

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.