MỚI NHẤT:

Phó tổng giám đốc Nhậm cũng không rõ cảm giác nhiệt huyết sôi trào sâu trong nội tâm mình từ đâu mà đến.

Anh chỉ biết: Nghe lời Khương xuyên chuẩn không sai.

Phó tổng giám đốc Nhậm chà xát tay: “Khương tổng muốn gặp nhà thiết kế của chúng ta một lần không? Nếu cô có yêu cầu về ngoại hình của linh vật thì có thể nói với cậu ta.”

Khương xuyên ngẩn ra, nhà thiết kế ở đâu ra?

Cô suýt quên, lúc trước khi sáng lập công ty điện ảnh Vọng Quỳ, vì dùng nhiều tiền nên có mời một đống lớn nhân viên công tác rải rác.

Nhưng bọn họ chỉ để trưng chứ không có dùng.

Hiện tại phó tổng giám đốc Nhậm có thể tìm được nhà thiết kế từ trong công ty thì chẳng có gì lạ.

Vì đảm bảo kế hoạch lỗ tiền của cô thuận lợi tiến hành, Khương xuyên đặc biệt hỏi thêm.

“Trước kia cậu ta từng thiết kế gì?”

Phó tổng giám đốc Nhậm trầm ngâm một lúc.

“Công ty của chúng ta mới được thành lập cho nên không tìm được nhà thiết kế có kinh nghiệm lâu năm, cậu ta xem như là một người mới trong ngành.”

Nói cách khác, người nọ không có bất cứ tác phẩm nổi tiếng nào.

Khương xuyên chính là muốn tay mới như thế, cô không hề có ý trách cứ phó tổng giám đốc Nhậm mà còn gật đầu khen ngợi anh.

Khương xuyên vung tay nhỏ lên, mềm mại nói.

“Vậy không thành vấn đề, gọi người vào đi.”

Phó tổng giám đốc gọi điện cho bộ phận thiết kế ngay trước mặt Khương xuyên.

5 phút sau, cửa phòng bị gõ vang.

Khương xuyên nâng mắt nhìn, cô hài lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Người bước vào là chàng trai hơn 20 tuổi, trên mặt vẫn còn vẻ ngây ngô mới ra ngoài xã hội, cả người cũng có vẻ hơi rụt rè.

Khương xuyên thu mắt, cô quét bàn làm việc một vòng, ngay cả giấy còn không tìm được một tờ.

Cô dứt khoát

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.