MỚI NHẤT:

Lục Tinh Trầm khai giảng.

Trước kia cậu không làm bài tập nghỉ đông, hoặc là nộp thẳng bài trống, hoặc là chép đáp án từ bạn khác.

Nhưng lần này, cậu lại thức đêm bổ sung tất cả các bài tập nghỉ đông.

Lục Tinh Trầm nghĩ tới ánh mắt kinh ngạc của các bạn, cậu có chút không quen, nằm gục xuống bàn.

Ngày đầu tiên khai giảng trôi qua rất nhanh.

Sau khi Lục Tinh Trầm gọi một cuộc điện thoại ở hành lang thì cậu quay về chỗ ngồi. Lúc tầm mắt của cậu vô tình liếc vào ngăn bàn thì bỗng dưng siết chặt tay, đáy mắt mang theo vẻ hung ác.

Cặp sách của cậu lúc này nhăn nhúm dúm dó, thậm chí còn tí tách nước, một giọt nước rơi xuống tạo thành vũng nước bé trên mặt đất.

Lục Tinh Trầm giương mắt với dáng vẻ cực kỳ tức giận.

Mẹ nó, là ai làm?

Là ai ném cặp sách của mình vào trong nước?

Đúng lúc này, tiếng chuông tan học vang lên, các bạn học đều đứng dậy lục tục ra khỏi phòng học.

Có một người gọi với từ xa, giọng điệu đầy khiêu khích.

“Lục Tinh Trầm, cặp sách của mày bị sao thế?”

Đáy mắt Lục Tinh Trầm lạnh lùng, cậu nhận ra giọng nói này, kẻ khiêu khích cậu chính là đàn em của Quý Nhượng, Ngũ Hách Chi.

Xem ra là Ngũ Hách Chi ném cặp sách của mình vào nước.

Quan hệ giữa cậu với Ngũ Hách Chi cực kì kém, trước kia hai người còn từng đánh nhau. Lần này Ngũ Hách Chi làm như vậy hẳn là vì ra mặt thay Quý Nhượng.

Lục Tinh Trầm vô cảm cầm chiếc cặp sách ướt dầm dề, cậu nâng tay lên, thong thả vắt khô cặp sách ướt nhẹp.

Cậu cười nhạo, ném mạnh cặp sách lên mặt bàn, sải bước ra ngoài.

Cậu phải dạy cho Ngũ Hách Chi một bài học nhớ đời!

Còn chưa tới cửa, Lục Tinh Trầm đã dừng bước. Cậu bỗng nhớ ra, bài tập hôm nay giáo viên giao cậu chưa viết một chữ nào.

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.