MỚI NHẤT:

Sau khi Lục hạo đưa Khương xuyên về nhà, anh cũng không ở lại nhà họ Lục quá lâu.

Anh lái xe về công ty.

Trợ lý Triệu đến đón anh, anh đã đẩy cuộc họp sang ngày hôm sau như những gì Lục hạo phân phó.

“Nơi tôi tới công tác vào ngày kia có phải ở thành phố C không?” Lục hạo bỗng mở miệng, “Tôi nhớ Thanh Trấn ở cạnh thành phố C.”

Trợ lý Triệu sửng sốt vài giây mới nhớ Thanh Trấn trong miệng giám đốc Lục là quê của cô chủ Lục.

Cô chủ Lục sinh sống ở đó mười chín năm.

Trợ lý Triệu không biết tại sao giám đốc Lục bỗng nhiên nhắc tới chuyện này.

Anh thử hỏi một câu: “Giám đốc Lục muốn đến Thanh Trấn một chuyến sao?”

Lục hạo im lặng không lên tiếng.

Sau khi lặng im một lát, Lục hạo nói: “Cậu tan làm đi.”

Khương xuyên không biết Lục hạo đã sinh ra chút tò mò với cô, thậm chí quyết định trong khoảng thời gian đi công tác còn đến nơi nguyên chủ lớn lên từ nhỏ đến lớn.

Lúc này, Khương xuyên đang ngồi trên ghế sô pha phòng cô.

Bác sĩ gia đình đang thoa thuốc giúp cô.

Khương xuyên sợ đau, vốn định nhíu mày kêu đau, nhưng quản gia Trịnh ở bên cạnh còn khoa trương hơn cô, ai không biết còn tưởng người bị thương là ông.

“Nhẹ chút, da cô chủ rất mềm, lực tay không thể quá mạnh.”

“Anh chắc chắn đây là đồ tốt nhất chứ? Không phải đồ tốt nhất thì cô chủ của chúng tôi không cần.”

“Có hiệu quả nhanh không? Cô chủ yêu cái đẹp, nhất định không được để lại sẹo.”

Được rồi.

Khương xuyên nuốt ngược lời nói vào trong.

Bác sĩ gia đình xử lý miệng vết thương bé xíu, rồi thoa thuốc ở chỗ đau xong mới rời khỏi nhà họ Lục.

Một mình Khương xuyên ngồi trong phòng, có phần nhàm chán.

Cửa phòng đột nhiên bị người nào đó gõ.

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.