MỚI NHẤT:

Trấn Thanh là nơi Khương xuyên lớn lên.

Bầu trời bắt đầu xuất hiện màn mưa phùn như tơ, không khí xung quanh trở nên ẩm ướt.

Một chiếc xe màu đen xuyên qua màn sương trắng đi đến, ngừng ở lối vào của trấn nhỏ.

Cửa xe mở ra, Lục hạo đi xuống xe.

Dáng người Lục hạo cao lớn, một thân tây trang, ngũ quan lạnh lùng.

Trong mưa, anh bung ô đen ra, mưa phùn rơi lác đác bên ngoài.

Lục hạo đã xong việc ở thành phố C, anh đi xe hơn một tiếng đồng hồ đến quê của Khương xuyên.

Anh đã cố gắng lái một chiếc xe đời thấp nhất nhưng vẫn không hợp với trấn nhỏ này.

Trấn Thanh nói là trấn nhỏ, kỳ thật đúng là không lớn, thậm chí còn có chút rách nát.

Người dân khi nhìn thấy Lục hạo, ánh mắt đều hiện rõ sự đề phòng.

Có một ông cụ tò mò tới gần: “Cậu tên là gì?”

Lục hạo: “Cháu họ Lục.”

Ông cụ lại hỏi: “Cô Lục quyên tiền cho chúng tôi sửa đường tháng trước có quan hệ như thế nào với cậu?”

Lục hạo ngẩn ra: “Cô Lục?”

Ông cụ: “Chính là cô Lục ở thành phố A đó, cô ấy không cần báo đáp, cũng không để lại tên họ, giúp trấn nhỏ của chúng tôi sửa đường miễn phí.”

“Chúng tôi chỉ biết cô ấy là cô Lục.”

Khuôn mặt lạnh lùng của Lục hạo hiện lên ý cười: “Đó là vợ của cháu.”

Vốn dĩ người trong trấn nhỏ đối với Lục hạo là một vị khách xa lạ tới từ bên ngoài còn có chút đề phòng, nhưng khi họ biết được anh là chồng của cô Lục, thái độ lập tức trở nên thân thiết hơn không ít, thậm chí còn chủ động giúp anh.

Lục hạo không ngờ ở chỗ này anh lại có thể hưởng ké danh tiếng của Khương xuyên.

Mọi chuyện sau đó đều trở nên cực kỳ thuận lợi.

Một lát sau, Lục hạo mở miệng: “Cháu muốn tìm nơi Khương xuyên từng ở.”

Ông cụ dẫn Lục hạo đi, ông vừa dẫn đường vừa lầm bầ

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.