MỚI NHẤT:

Khương xuyên nhìn ra cửa.

Thiếu niên cao lớn đứng ở cửa, trong tay cầm chặt ống thép màu đen. Ánh nắng kéo dài qua người cậu, vừa mong manh vừa nhợt nhạt.

Khương xuyên trừng mắt: “Lục Tinh Trầm, sao cậu lại đến trường học?”

Vừa rồi Lục Tinh Trầm căng thẳng quá, hiện tại cả người cậu còn đang bị vây trong trạng thái cực kỳ cấp bách.

Cậu mở miệng, giọng nói hơi khàn.

“Tôi quên đồ ở trường.”

Không nhắc một chữ nào là cậu đến vì Khương xuyên.

Lúc này, giá trị số mệnh của Lục Tinh Trầm bỗng nhiên vào ồ ạt, hơn nữa trị số cực kỳ khả quan.

Khương xuyên nghiêng đầu, nhìn thoáng qua Lục Tinh Trầm.

Thân hình cậu cứng còng, giống một sợi dây đàn đang căng thật chặt. Trán cậu có lớp mồ hôi mỏng, sắc mặt cũng hơi tái nhưng lại hồn nhiên không phát hiện ra.

Khương xuyên chống má, nũng nịu nói: “Cậu bạn nhỏ, cậu đang rất căng thẳng à?”

Lục Tinh Trầm ngẩn ra, cậu máy móc cúi đầu.

Trong tay cậu còn cầm ống thép, tỏa ra ánh sáng lạnh dưới ánh mặt trời.

Lúc này Lục Tinh Trầm mới nhận ra dáng vẻ hiện tại của mình hình như sẽ dọa Khương xuyên sợ.

Cậu buông lỏng tay theo bản năng, ống thép va chạm với mặt đất, lăn một vòng trên, phát ra tiếng vang nặng nề.

Lục Tinh Trầm: …Fu*k.

Giây tiếp theo.

Khương xuyên thấy Lục Tinh Trầm hơi hoảng loạn cong lưng xuống nhặt ống thép. Sau đó, cậu thật cẩn thận dựng ống thép ở ven tường.

Khương xuyên cười khẽ, cô đứng dậy, chuẩn bị đến phòng học tham gia họp phụ huynh.

Quý Nhượng cẩn thận hỏi một câu: “Cô chủ Lục, quà bồi tội này chị có hài lòng không?”

Nếu Khương xuyên không hài lòng thì chắc có lẽ mẹ sẽ lại dạy dỗ cậu một trận.

Khương xuyên liếc mắt nhìn bọn họ một cái, có vẻ nhóm người này cực kỳ hồi

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.