MỚI NHẤT:

Mùa đông, trời tối rất nhanh, khác với nhiệt độ ấm áp dưới ánh mặt trời lúc ban ngày, nhiệt độ không khí sau khi mặt trời xuống núi giảm mạnh.

Lúc này, trạm xe rất vắng, gần như không có người.

Đèn đường bị hỏng một cái, bóng đèn cứ rung lạch cạnh, ánh sáng cũng lúc sáng lúc tối theo.

Toàn dựa vào ánh sáng của cái biển trạm xe để chiếu sáng.

Khương xuyên không muốn ngồi trên ghế của trạm xe, cô đứng cao hơn một bậc thang, Lục Phù Sênh thì đứng cạnh cô.

Lục Phù Sênh muốn nhìn xem Khương xuyên đi nghĩa trang là định làm gì.

Hai người Tiểu Cẩn đeo khẩu trang, tự cho là hành tung của mình rất kín đáo, đi vòng qua biển trạm.

Bọn họ cẩn thận đứng ở một góc, cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình.

Hai người nghi ngờ nhìn Khương xuyên và Lục Phù Sênh, không phải vừa rồi cô Lục cưỡng ép bắt người đi sao? Sao giờ nhìn có vẻ quan hệ giữa hai người rất hài hòa vậy?

Chẳng lẽ bọn họ vốn quen nhau?

Lục Phù Sênh gần như rất ít ở trong nước, dù Tiểu Cẩn là fan lớn của Khương Nguyệt Nguyệt thì cũng không biết anh là cậu hai Lục.

Ở trong fanclub của Khương Nguyệt Nguyệt, cái tên xuất hiện nhiều nhất không phải Khương Nguyệt Nguyệt, mà là Khương xuyên.

Có thể thấy oán khí của bọn họ với Khương xuyên nhiều như nào.

Lúc này, bọn họ gặp mặt Khương xuyên trực tiếp.

Sườn mặt của Khương xuyên mềm mại xinh đẹp, chóp mũi nhỏ nhắn tinh xảo tựa như món quà trời cao ban tặng.

Một thân sườn xám đen khói ôm lấy dáng người, phác họa thân hình của Khương xuyên.

Mặc dù hai người là fans của Khương Nguyệt Nguyệt nhưng không thể không thốt lên một câu:

Khương xuyên đẹp quá.

Vào buổi họp báo lần trước, Khương xuyên đeo khẩu trang, lúc đó bọn họ còn kiên cường nói chỉ cần

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.