MỚI NHẤT:

Lục Tư Việt khó tin nhìn mọi người đẩy mình sang một bên, anh đứng một mình ở đó cứ như một người thừa thãi.

Gương mặt luôn sắc lạnh của anh cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.

Trong mấy tháng anh không ở nhà, Khương xuyên đã hạ độc gì cho bọn họ rồi?

Từ nhỏ tới giờ Lục Tư Việt luôn được mọi người vây quanh, nào phải chịu loại đãi ngộ kiểu này bao giờ.

Sau cặp kính râm đôi mắt rũ xuống, môi mỏng mím thành một đường cong sắc bén, toàn thân viết đầy “bất mãn”.

Lục Tư Việt đi lên mấy bước, nhìn thẳng Khương xuyên, giọng điệu châm chọc: “Cô được lắm, thủ đoạn rất cao minh.”

Vừa dứt lời, quản gia Trịnh đã chỉ trích: “Cậu Ba, cậu quá vô lễ, sao có thể nói chuyện như vậy với cô chủ!”

Lục Tư Việt sửng sốt.

“Cậu phải nói là…” Ngữ điệu của quản gia Trịnh cực kỳ nghiêm túc, “Chị dâu cả, em về rồi.”

Lục Tư Việt:???

Ở trong lòng anh, Khương Nguyệt Nguyệt mới là chị dâu cả của anh, Khương xuyên căn bản không xứng bước vào nhà họ Lục.

Lục Tư Việt nhìn Khương xuyên, khóe môi nhếch lên nụ cười ác ý: “Biết tôi không ưa cô điều gì nhất không?”

“Cô quá giả tạo.”

Anh không hề che giấu sự chán ghét trong mắt mình.

Khương xuyên ghét Khương Nguyệt Nguyệt cướp đi sự yêu chiều của mọi người, rõ ràng trong lòng cô ta hận bọn họ muốn chết nhưng trên mặt lại cứ trưng ra điệu bộ đáng thương.

Lục Tư Việt nhìn chằm chằm Khương xuyên, chờ sắc mặt bị ép tới cùng đường của cô sau khi nghe mình nói.

Nhưng mà giây tiếp theo, Khương xuyên “phụt” cười.

Mặt Lục Tư Việt cứng đờ.

Cô ta… vậy mà cô ta lại cười!

Mấy ngày nay, Khương xuyên học được một ngôn ngữ mạng mới, nhớ đến chuyện xảy ra ở trường bắn, cô cảm thấy cái từ này rất hợp với Lục Tư Việt.

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.