MỚI NHẤT:

Mấy ngày nay, Lục Tinh Trầm đều ngoan ngoãn đi học.

Bộ ba: đi muộn – trốn học – đánh nhau, không vi phạm cái nào.

Chỉ có bản thân Lục Tinh Trầm hiểu rõ, cậu đi sớm về muộn chính là vì tránh mặt Khương xuyên.

Trời mới biết, cậu sinh hoạt ở nhà họ Lục nước sôi lửa bỏng thế nào.

Không thể trêu vào, cậu còn không trốn nổi sao?

Theo thời gian trôi qua, sắc mặt của Lục Tinh Trầm ngày càng khó coi, cứ như một quả bom hình người đang di chuyển.

Chỉ cần một tia lửa là có thể nổ tung ngay tức khắc.

Lục Tinh Trầm vừa đỗ xe máy ở trước cổng trường thì điện thoại trong túi đột nhiên đổ chuông.

Là một dãy số lạ.

“Ai?” Lục Tinh Trầm tức giận mở miệng.

“Tinh Trầm, có phải cháu không nhận ra giọng của cậu không? Cậu là cậu của cháu, La Vũ Kiệt đây.”

Giọng nam trung niên mang theo ý nịnh nọt vang lên.

Cậu?

Lục Tinh Trầm cố gắng nhớ lại mới miễn cưỡng nhớ ra thân phận của người này. Bảy năm trước, ở tang lễ của mẹ, bọn họ từng gặp một lần.

Khi đó, cậu 10 tuổi, gần như là người xa lạ với những kẻ gọi là họ hàng đó.

Giọng nói xa lạ lại vang lên lần nữa.

“Cậu nhớ cháu, hiện tại đang ở cổng nhà cháu. Cô chủ nhà họ Lục lắm quy củ thật, không cho người ta vào. Hay là, Tinh Trầm à, cháu về nhà một chuyến…”

Lục Tinh Trầm nhìn thoáng qua thời gian trên điện thoại, đúng lúc chuông vào lớp vang lên.

Cậu cười nhạt, người cậu này đúng là “tri kỷ”.

“Chờ đó.”

Lục Tinh Trầm cúp máy, quay đầu xe rời khỏi trường học.

Không phải vì cậu muốn ôn chuyện mà là muốn nhìn xem, rốt cuộc người cậu này muốn cái gì.

Trên đường về nhà, mưa to tầm tã trút xuống đầu, không ngoài dự đoán, sương trắng dần dần bao phủ thành phố này.

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.