MỚI NHẤT:

Khương xuyên ở nhà ngây người mấy ngày, có hơi nhàm chán.

Cô hỏi quản gia Trịnh: “Có nơi nào chơi vui không?”

Quản gia Trịnh suy nghĩ: “Không biết cô chủ có hứng thú với cưỡi ngựa không? Nếu cô chủ không biết thì chúng ta có thể sắp xếp thầy chuyên nghiệp dạy cho cô.”

Mắt Khương xuyên sáng lên, cô thích cưỡi ngựa nhất.

Ở thời dân quốc, có một lần cô thấy ngựa phát cuồng trên đường phố, dẫm đạp đả thương người khác, khi đó cô sinh lòng sợ hãi với ngựa.

Nhưng cô không muốn để chuyện đó trở thành bóng ma của mình, càng không muốn có người lợi dụng nhược điểm này để làm chuyện nguy hại tới sinh mạng của mình.

Vì thế, Khương xuyên sợ chết buộc mình phải tinh thông cưỡi ngựa. Lúc ở dân quốc, kĩ năng cưỡi ngựa của Khương xuyên tuyệt nhất trong nhóm cô chủ, tiểu thư hào môn.

Tới giờ, cô đã yêu cưỡi ngựa.

Lục gia có trại nuôi ngựa, nhưng quản gia nói trại nuôi ngựa gần đây nhất là trại nuôi ngựa của nhà họ Kỳ. Khương xuyên suy tư vài giây, quyết định đợi lát nữa đến luôn trại nuôi ngựa của nhà họ Kỳ.

Sau khi Khương xuyên tới trại nuôi ngựa, quản gia Trịnh nói: “Cô chủ, tôi quen người phụ trách trại nuôi ngựa này, tôi đi gọi cô ấy tới."

Quản gia Trịnh đúng là quen biết rộng rãi trong giới hào môn, có mạng lưới quan hệ chặt chẽ, có thể nói ông đã làm công việc quản gia này tới mức đỉnh cao rồi.

Ông gọi giám đốc Ôn tới, giới thiệu: “Đây là cô chủ Lục.”

Giám đốc Ôn nhìn Khương xuyên, hơi kinh ngạc.

Ở trong ấn tượng của chị ta, cô Lục là tiểu thư được đón từ nông thôn về. Nhưng hiện tại nhìn thấy, cô Lục diễm sắc bức người, cao quý hơn bất cứ ai mà chị ta từng gặp.

Biểu cảm của giám đốc Ôn trở nên nghiêm nghị: “Cô Lục, xin đi theo tôi.”

Chị ta đưa Khương x

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.