MỚI NHẤT:

Khương xuyên chuẩn bị về nhà, cô đi vào phòng thay đồ thay bộ trang phục cưỡi ngựa ra, mặc sườn xám tơ tằm màu ngó sen, lười nhác khoác thêm áo choàng, đi ra.

Có một người đứng dựa trên hành lang.

Khương xuyên híp mắt, Kỳ Tầm còn chưa đi? Cô lập tức đi lướt qua Kỳ Tầm, giống như không nhìn thấy anh ta.

Kỳ Tầm nhìn chằm chằm Khương xuyên.

Hình như cô rất thích mặc sườn xám, hôm nay cô mặc một bộ sườn xám tơ tằm màu ngó sen, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết.

Cổ áo sườn xám và làn váy đều thêu chỉ vàng, mỗi bước đi tựa như ánh trăng sáng ngời rơi xuống.

Khương xuyên bước đi rất nhẹ, rất chậm, đạp trên mặt đất như một con mèo lười biếng.

“Cô Khương.”

Kỳ Tầm bỗng nhiên gọi một tiếng, không biết từ khi nào, xưng hô của anh ta với Khương xuyên đã thay đổi.

Bước chân của Khương xuyên dừng lại, đối với một người ủng hộ Khương Nguyệt Nguyệt, cô để ý tới anh ta mới là lạ. Cô cưỡi ngựa một ngày rồi nên giờ hơi buồn ngủ.

Cô nhíu mày: “Ồn quá.”

Kỳ Tầm đã không đếm nổi mình bị ghét bỏ bao nhiêu lần rồi: “…”

Thậm chí Khương xuyên còn chẳng thèm nhìn Kỳ Tầm, cô chỉ cúi đầu, không kiên nhẫn mà nghịch chỉ vàng trên sườn xám.

Kỳ Tầm rũ mi, tốt tính mở miệng: “Không phải do tôi có chuyện muốn nói với cô Khương sao?”

“Nghe nói cô Khương thích trang phục cưỡi ngựa màu đỏ.” Kỳ Tầm nhìn Khương xuyên, đôi mắt hơi nhếch lên: “Nhà họ Kỳ có thể thiết kế riêng cho cô…”

Khương xuyên đã rất mệt, giọng của cô vừa mềm mại vừa ngang ngược: “Trang phục cưỡi ngựa của nhà họ Kỳ xứng với tôi sao?”

Kỳ Tầm hơi kinh ngạc.

“Muốn chảnh chọe với ai đấy?” Khương xuyên bất mãn chu môi.

Cặp mắt đào hoa của Kỳ Tầm cứng đờ vài giây, anh ta bất đắc dĩ nói: “Cô K

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.