MỚI NHẤT:

Trong trí nhớ của Cẩm Như, cô không thích ăn trứng gà nhất, ở xã hội hiện đại, trứng gà chỉ là một trong những loại thực phẩm dinh dưỡng mà thôi.

Thấy cô không ăn, bà mẹ nghĩ là con gái không dám, chột dạ nhìn hai đứa trẻ vẫn luôn im lặng kia, cố gắng bỏ qua ánh mắt khát vọng của chúng, môi mấp máy: “Vân Vân mới vừa trải qua cái chết, hai đứa có dám vào trong quan tài nằm hay không…?”

Trong lòng Cẩm Như ấm áp, đây là cảm giác khi được người chở che, cảm giác mà cô ít khi có ở kiếp trước.

Cô cầm lấy cái bát sứ, không hiểu vì sao bỗng nói một câu “cảm ơn”.

Buổi tối trước khi ngủ, cô nhìn quanh cái phòng đất, ngoại trừ cục xà phòng còn có thể dùng để rửa mặt, không có bất kỳ đồ dùng vệ sinh cá nhân ở đây.

Nhìn hành động của hai đứa nhóc, đến nước nóng cũng là thứ xa xỉ, vì lúc đun nước, bé trai mặt đầy tro không cẩn thận làm đổ nửa bát nước, lập tức bị bé gái mắng.

Muốn tắm bằng nước nóng, đúng là nằm mơ.

Cẩm Như thở dài, còn cái nhà vệ sinh hôi muốn chết kia, chắc ngày mai cô không còn tâm trạng ăn cơm nữa mất.

Lề mề đi theo sau bé gái tới phòng phía Đông, cô mới biết được, hóa ra mình và bé gái này ở chung phòng đó.

Cô mặc nguyên bộ đồ trên người, nằm xuống giường, vừa đắp cái chăn thô cứng lên thì bé trai kia tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ chạy vào, phóng vèo một cái, vén chăn lên chui vào.

Cẩm Như: ….

Đcm, người mười bốn mười lăm tuổi, có thể để ý đến việc nam nữ khác biệt không?

Cô bé kia mắng: “Mục Trường Thụy! Mày cứ suốt ngày cởi chuồng như thế cho ai xem hả? Cẩn thận chó cắn mất đồ của mày!”

Lời lẽ thô tục quá, Cẩm Như thở dài trong lòng.



Cậu nhóc cũng không chịu thua kém: “Mục Diễm Lệ, chị thì giỏi rồ

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.