MỚI NHẤT:

Đúng vậy, cô chết rồi thì còn có thể mang về ít sính lễ cho nhà họ Mục, cô sống lại, nhà họ Mục còn phải đền bù ba cân gạo kê cho bên kia, không hận cô mới là lạ, dù sao có phải ruột thịt đâu.

Số mệnh của cô đúng là tốt muốn chết, kiếp trước thì mẹ kế cha ghẻ, kiếp này thì tới cha dượng hám của.

Rạng sáng ngày thứ hai, Cẩm Như rời giường, miễn cưỡng dùng nước giếng lạnh như băng để rửa mặt. Sau đó, cô ngồi xuống ghế đẩu, nhìn cái bàn ăn sáng khó nuốt, nghĩ tới cái nhà vệ sinh hôi xì kia, cô chỉ muốn nhịn ăn rồi chết đi lần nữa.

Nhà họ Mục còn chưa kịp dọn bữa sáng, trong nhà bỗng trở nên đông đúc, đột nhiên cả nhà và ngoài sân đều chật kín những người dân làng.

Bọn họ đều đến xem “người chết sống lại”, vừa nhìn vừa không chút kiêng dè thảo luận:

“Tôi thấy, so với trước đây chả có gì khác cả, tay chân vẫn còn đó, không biết như nào mới là xác chết vùng dậy?”

"Không chắc đâu, sau khi chết, không nhất thiết phải thiếu tay chân, có thể trong đầu lại nảy ra một số thứ linh tinh như thần thánh hay ma quỷ." Một bà lão lớn tuổi phát biểu.

Cẩm Như thầm nghĩ trong lòng: Bác gái à, bác nói đúng rồi, sau này tôi sẽ cho mấy người chống mắt lên mà coi.

"Đúng đấy, theo tôi thấy cô ấy khó tính hơn rồi, nhìn cô ấy cầm bánh mì mà không thèm ăn kìa…" Một người phụ nữ trung niên khác tiếp lời.

"Sau khi chị tôi chết rồi sống lại, chỉ thích ăn trứng luộc thôi." Mục Diễm Lệ nhanh miệng nói.

"Diễm Lệ, không được nói bậy!" Mẹ của Cẩm Như la mắng.

"Trứng luộc có gì đâu mà phải hiếm lạ thế..." Cẩm Như không kìm được, lẩm bẩm.

Mẹ cô tái mặt: "Vân Vân, không được nói bậy đâu..."

Bà lão lớn tu

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.