Chương 15: Chìa Khóa

Tác giả:
admin
Nguồn:
InterNet
Tình trạng:
-
MỚI NHẤT:

Học kỳ đầu tiên của lớp mười nhanh chóng trôi qua, bước vào kỳ nghỉ hè Mỹ Ngọc vừa tròn mười sáu tuổi, cô tìm đến một quán cà phê sách bên cạnh con phố buôn bán ở trung tâm thành phố để làm việc kiếm tiền.

Học phí của trường phổ thông tư nhân rất đắt, một mình mẹ cô mở tiệm cắt tóc thì không kiếm được bao nhiêu tiền, vả lại mỗi tháng bà còn phải đóng tiền nhà. Về phần Tuấn Anh, số tiền đó anh kiếm được phải để dành chi tiêu khi vào đại học, cho nên từ khi Mỹ Ngọc còn rất nhỏ đã bắt đầu nghĩ cách tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình.

Yêu cầu về nhân viên của quán cà phê này rất cao, sở dĩ ông chủ chịu tuyển cô vào làm chủ yếu là do ngoại hình của Mỹ Ngọc xinh đẹp, gần như chỉ trong một cái chớp mắt, ông ấy đã quyết định nhận cô vào làm. Bởi vì ông chủ cho rằng ngoại hình của cô có thể nâng cao đẳng cấp của quán mình.

Khoảng cách từ nhà cô đến trung tâm thành phố khá xa, nếu đi xe buýt rồi chuyển sang tàu điện ngầm thì phải mất một tiếng rưỡi, có điều mức lương ông chủ trả cho cô rất cao.

Mỹ Ngọc không ngồi xe buýt, bởi vì trên xe buýt quá đông người. Thế nên coi trực tiếp trộm chìa khóa xe máy của Tuấn Anh, mỗi buổi sáng cô sẽ đội mũ bảo hiểm và lên đường, đến tối cô lại ngồi tàu điện ngầm trở về.

Bởi vì nhà cô cách xa trung tâm thành phố nên trên đường đi làm Mỹ Ngọc ít khi gặp cảnh sát giao thông kiểm tra.

Một đêm nọ, trên đường Mỹ Ngọc đi làm về, cô vừa vượt qua một giao lộ đã nhìn thấy hai cảnh sát giao thông đang đứng bên đường kiểm tra xe máy.

Mỹ Ngọc vốn lái xe rất chậm, cho nên cô chậm rãi thấy đổi tuyến đường rồi dừng xe ở bên đường. Cứ vài phút cô sẽ thò đầu ra thăm dò xem cảnh sát giao thông đã rời đi hay chưa, mãi đến lúc Thời Nhân gọi điện thoại cho cô, bà nó

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.