MỚI NHẤT:

Ngày đầu tiên sau lễ Quốc khánh, trường học chính thức khai giảng.

Mỹ Ngọc nghiện thuốc lá nên cô rời khỏi lớp trước giờ tan học để hút một điếu thuốc, nhân lúc không có ai vào WC, cô trốn bên trong lén hút thuốc.

Hút hết điếu thuốc, cô ném tàn thuốc vào bồn cầu rồi xả nước, cô cảm thấy bây giờ giọng nói trong đầu mình đã dịu đi rất nhiều.

Lúc Mỹ Ngọc chuẩn bị ra ngoài, cô chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc của cô gái giữ chức sao đỏ trong hội học sinh.

Bởi vì cô ấy luôn để tóc ngắn ngang tai nên Mỹ Ngọc lén gọi cô ấy là "Tóc Tém".

Mồi lần Mỹ Ngọc hút thuốc, Tóc Tém đều có thể xuất hiện đúng lúc giống như binh lính nhà trời giáng trần rồi ghi tên cô lại, sau đó cô ấy còn ném cho cô ánh mắt "từ từ trải nghiệm", đồng thời cũng tịch thu luôn thuốc lá và bật lửa của cô.

Vừa nghe thấy giọng nói này, Mỹ Ngọc biết hôm nay mình tiêu đời rồi. Quả nhiên, Tóc Tém vốn đang nói chuyện với người khác thì giọng nói lập tức trở nên sắc bén.

"Sao lại có mùi khói? Chắc chắn là Mỹ Ngọc lại trốn vào đây hút thuốc!"

Giây tiếp theo, cô ấy bước tới, đẩy từng cánh cửa ra xem. Cô ấy chưa kịp đẩy đến cánh cửa cuối cùng, Mỹ Ngọc đã chủ động mở cửa, thậm chí cô còn chìa thuốc lá và bật lửa ra trước mặt Tóc Tém.

"Hút một điếu không?'

"Hút cái gì mà hút, sau cô lại như vậy, đây là nơi để cô hút thuốc sao?"

"Không phải, nhưng tôi không thể nghĩ ra còn chỗ nào trong trường hợp có thể hút thuốc được, bởi vì tôi đi đến đâu cũng gặp người khác."

Tóc Tém tịch thu "vật chứng" trong tay Mỹ Ngọc rồi trợn mắt liếc coi: "Tôi xui xẻo lắm mới gặp phải cô, lần sau cô có thể tìm một nơi nào kín đáo hơn hay không, nếu không tôi chỉ tìm đại cũng gặp được cô."

Mỹ Ngọc gãi nhẹ đuôi

Đang có 0 bình luận

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.